LỜI DẶN TRƯỚC KHI ĐI
Nguyễn Thị Yến Nhi
Trước ngày lên đường, người cha gọi con trai ra ngoài sân.
Ông không nói nhiều.
Chỉ dặn:
“Đi đâu cũng phải giữ mình.”
Người con gật đầu.
Cha nói tiếp:
“Nếu có khó khăn thì cố gắng.”
Anh lại gật đầu.
Cuối cùng, ông nói:
“Nhớ rằng ở nhà vẫn có người chờ.”
Người con nhìn cha.
“Con biết.”
Đó là cuộc trò chuyện rất ngắn.
Nhưng người con nhớ mãi.
Những năm tháng sau đó, mỗi khi gặp khó khăn, anh lại nhớ câu nói ấy.
Ở quê nhà có người chờ.
Có mẹ.
Có cha.
Có anh em.
Có căn nhà nhỏ.
Có con đường quen.
Có một tương lai mà anh muốn trở về.
Anh không trở về.
Nhưng lời dặn của cha vẫn ở lại.
Nhiều năm sau, người cha đã già.
Ông kể lại cuộc trò chuyện ấy cho cháu.
Đứa cháu hỏi:
“Ông có biết lúc ấy anh ấy có sợ không?”
Ông im lặng rồi nói:
“Chắc là có.”
“Thế sao anh vẫn đi?”
Ông nhìn ra sân.
“Vì ai cũng có những điều mình phải làm.”
Câu chuyện ấy không có những lời lẽ lớn lao.
Chỉ có một người cha và một người con.
Một cuộc trò chuyện ngắn trước ngày chia xa.
Nhưng chính những lời giản dị ấy đã theo người con suốt chặng đường.
Và nhiều năm sau, nó trở thành lời nhắc nhở cho thế hệ sau rằng phía sau mỗi người lên đường luôn có một gia đình đang chờ.
Họ ra đi với hành trang không chỉ là vật dụng.
Mà còn là tình yêu của quê nhà.



