“Lời dặn trước lúc lên đường”
“Lời dặn trước lúc lên đường”
Ông Chiến kể, ngày ông nhập ngũ vào những năm kháng chiến, sân đình quê ở Thanh Hóa đông kín người. Thanh niên trong làng đứng thành hàng, ba lô còn mới, ánh mắt vừa háo hức vừa lo lắng.
Trước giờ lên đường, cán bộ xã chậm rãi đọc lại lời dạy của Hồ Chí Minh dành cho thanh niên. Không phải những điều to tát, mà giản dị thôi: sống có lý tưởng, có trách nhiệm với Tổ quốc, với nhân dân.
Không ai ghi chép, nhưng ai cũng nhớ.
Đến lúc chuẩn bị lên xe, mẹ ông Chiến không khóc. Bà chỉ nắm tay con trai, nói một câu rất khẽ:
“Đi theo lời Bác mà sống.”
Những năm tháng sau đó, ông đi qua nhiều chiến trường. Có những đêm hành quân giữa rừng sâu, đói, rét, mệt đến mức chỉ muốn ngồi xuống là ngủ quên. Có những lúc bom rơi gần, đất đá vùi lấp, tưởng như không thể đứng dậy nữa.
Nhưng mỗi lần như vậy, ông lại nhớ đến câu nói của mẹ.
Không phải là mệnh lệnh.
Cũng không phải là lời thúc ép.
Chỉ là một lời dặn, nhưng đi theo ông suốt cả cuộc đời.
Ông Chiến nói:
“Có lúc mình không đứng vững vì mình mạnh…
mà vì mình biết mình đang làm điều đúng, như lời Bác đã dạy.”
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, trở về quê, ông vẫn giữ thói quen sống giản dị, ngay thẳng. Ông bảo, người lính có thể rời chiến trường, nhưng lời dặn năm ấy thì không bao giờ rời khỏi mình.



