Người có công giúp đỡ cách mạng

LỜI HẸN BÊN DÒNG SÔNG

Quảng Trị18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước ngày lên đường, Dũng và Lan ngồi bên bờ sông.

Hai người lớn lên cùng một làng.

Từ nhỏ đã biết nhau.

Đến tuổi trưởng thành, tình cảm giữa họ trở thành thứ không cần nói thành lời.

Nhưng chiến tranh đến.

Dũng nhập ngũ.

Lan ở lại quê.

Buổi chia tay, Dũng nói:

“Anh đi rồi về.”

Lan hỏi:

“Bao lâu?”

“Không biết.”

“Vậy em chờ.”

Dũng cười.

“Đừng chờ lâu quá.”

Lan lắc đầu.

“Em đã nói rồi.”

Sau ngày Dũng đi, Lan vẫn ra bờ sông mỗi chiều.

Hai người viết thư cho nhau.

Thư của Dũng thường kể về những điều rất nhỏ.

Anh nhớ bờ sông.

Nhớ hàng tre.

Nhớ món canh Lan từng nấu.

Lan cũng kể chuyện quê nhà.

Cô viết rằng cây xoài trước nhà đã ra quả, rằng mẹ Dũng vẫn khỏe, rằng con đường làng vừa được sửa.

Hai người tránh nói về chiến tranh.

Họ chỉ nói về ngày trở về.

“Sau này anh về, mình sẽ trồng một cây trước sân.”

Dũng viết.

Lan trả lời:

“Anh thích cây gì?”

“Cây gì cũng được.”

“Vậy em chọn.”

Nhưng một lá thư sau đó không còn được gửi.

Dũng hy sinh.

Lan nhận tin vào một buổi chiều.

Cô đi ra bờ sông.

Nước vẫn chảy như mọi ngày.

Cô ngồi xuống đúng chỗ hai người từng ngồi.

Rất lâu.

Sau đó, Lan vẫn sống.

Cô lập gia đình nhiều năm sau.

Nhưng trước sân nhà, cô trồng một cây.

Không ai hỏi đó là cây gì.

Cô chỉ nói:

“Lời hẹn cũ.”

Cây lớn dần.

Mỗi mùa lại ra hoa.

Nhiều năm sau, khi tóc Lan đã bạc, một người cháu hỏi:

“Bà trồng cây này từ bao giờ?”

Lan kể lại.

Đứa cháu im lặng.

Lan nói:

“Bà không kể để con buồn. Bà kể để con biết có một thời người ta yêu nhau bằng những lá thư.”

Ngày nay, người trẻ có thể gọi điện, nhắn tin, nhìn thấy nhau qua màn hình.

Nhưng những người trong chiến tranh có khi phải chờ hàng tháng mới nhận được một lá thư.

Họ yêu nhau bằng sự chờ đợi.

Tin nhau bằng vài dòng chữ.

Và đôi khi, một người phải sống cả đời với một lời hẹn không bao giờ thực hiện.

Dũng không trở về.

Nhưng lời hẹn bên dòng sông vẫn còn.

Nó nằm trong cái cây trước sân.

Trong ký ức của Lan.

Và trong câu chuyện bà kể cho thế hệ sau.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn