Khác

Lời hẹn dở dang giữa thời hoa lửa

Câu chuyện về bà Nguyễn Thị Lệ – người chờ đợi liệt sĩ Huỳnh Văn Quên suốt gần 60 năm, và khoảnh khắc bà xúc động khi nhận lại những kỷ vật của ông trong chương trình “Sao sáng dẫn đường” ngày 27/7.

Tây Ninh23/08/2026Đinh Thị Hảo (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện về chiến tranh không bắt đầu bằng tiếng súng, cũng không kết thúc khi chiến tranh đã đi qua. Có những câu chuyện nằm lại trong một lá thư cũ, một món đồ nhỏ, hay trong sự chờ đợi của một người đã đi qua gần cả cuộc đời. Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Lệ và liệt sĩ Huỳnh Văn Quên là một câu chuyện như thế.

Những năm chiến tranh, khi còn là một cô gái trẻ, bà Nguyễn Thị Lệ gặp ông Huỳnh Văn Quên khi đơn vị của ông đóng quân ở địa phương. Ông là chiến sĩ thuộc đơn vị 962, Đại đội 2, Tiểu đoàn 1 Long An. Tình cảm giữa hai người được vun đắp trong những năm tháng chiến tranh, qua những lần gặp gỡ ít ỏi, những lá thư gửi về từ chiến trường và những điều rất bình dị. Bà Lệ từng lặng lẽ vá chiếc áo đã sờn vai cho người lính trẻ, còn ông Quên gửi cho bà những dòng thư chứa đựng sự thương nhớ của một người đang ở nơi tiền tuyến. Trước ngày lên đường tham gia cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân năm 1968, ông Quên nói với người mình yêu một lời hẹn rất giản dị: “Anh đi đánh thắng trận này rồi anh về cưới em…”. Với bà Lệ khi ấy, có lẽ đó chỉ là lời hẹn của một người con trai trước lúc ra trận. Nhưng không ai biết đó lại là lần cuối cùng hai người gặp nhau.

Sau chiến dịch Mậu Thân, những lá thư từ ông Quên không còn gửi về nữa. Ông đã hy sinh tại khu vực cầu Chữ Y, Sài Gòn, khi cuộc chiến đang diễn ra vô cùng ác liệt. Khi nghe tin, bà Lệ vẫn không tin người mình thương đã mất. Bà cứ chờ. Chờ đến ngày đất nước hòa bình, chờ một người đã hứa sẽ trở về nhưng cuối cùng không bao giờ trở về nữa. Gần 60 năm trôi qua. Cô gái của những năm tháng chiến tranh ngày ấy nay đã ngoài 80 tuổi. Mái tóc đã bạc, bước chân đã chậm, nhưng lời hẹn năm xưa dường như chưa bao giờ rời khỏi bà. Bà không lập gia đình, vẫn giữ tình cảm dành cho ông Quên và thường xuyên qua lại với gia đình ông, có mặt vào những ngày giỗ, ngày Tết hay khi cha mẹ ông đau ốm. Những người em của ông cũng coi bà như người thân trong gia đình. Có lẽ điều khiến câu chuyện ấy trở nên đặc biệt không chỉ là sự thủy chung của một người phụ nữ. Đó còn là cách chiến tranh để lại những khoảng trống rất dài trong cuộc đời của những người ở lại.

Rồi vào tháng 7 năm 2026, sau gần sáu thập kỷ, một tin tức đã khiến gia đình ông Quên không khỏi bàng hoàng. Trong quá trình tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ tại Công viên Lê Thị Riêng, lực lượng chức năng tìm thấy một bộ hài cốt cùng những di vật có thông tin liên quan đến “Huỳnh Văn Quên, đơn vị 962”. Trong số những vật dụng được tìm thấy có một cây bút bi, một chiếc lược, một chiếc ví và một chai dầu gió. Những đồ vật rất nhỏ bé, nhưng với gia đình, đó lại là những dấu tích quý giá của một người đã xa nhà gần 60 năm. Đặc biệt, quá trình xác minh còn giúp làm rõ một chi tiết đã tồn tại suốt nhiều năm: tên của liệt sĩ trong một số giấy tờ từng được ghi là Huỳnh Văn Quyên, trong khi tên chính xác được xác định là Huỳnh Văn Quên. Chỉ khác nhau một chữ, nhưng sự khác biệt ấy đã khiến hành trình xác minh danh tính kéo dài rất lâu. Với bà Lệ, tin tức ấy có lẽ giống như một cánh cửa được mở ra sau gần 60 năm. Ngày 18/7/2026, bà chính thức được Sở Nội vụ tỉnh Tây Ninh công nhận là vợ của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên. Sáu người thân trong gia đình liệt sĩ đã cùng ký xác nhận, hoàn tất thủ tục để ghi nhận người phụ nữ đã giữ trọn lời hẹn với ông suốt gần một đời người. Và rồi, trong những ngày hướng tới 27/7 – Ngày Thương binh - Liệt sĩ, câu chuyện ấy được đưa lên sân khấu cầu truyền hình “Sao sáng dẫn đường”. Tại điểm cầu Công viên Văn hóa Lê Thị Riêng, bà Nguyễn Thị Lệ ngồi bên cạnh người em ruột của liệt sĩ – ông Huỳnh Văn Nhỏ. Khi chiếc hộp đựng những kỷ vật của ông Quên được trao lại cho gia đình, bà chỉ lặng lẽ ôm lấy nó. Bà không nói được nhưng những giọt nước mắt cứ rơi xuống. Trên sân khấu hôm ấy, có lẽ chẳng cần một lời kể dài. Bởi trong chiếc hộp nhỏ ấy là một phần tuổi trẻ của một người lính. Là cây bút, chiếc lược, chiếc ví, chai dầu gió – những vật dụng bình thường đã cùng ông đi qua chiến tranh. Và cũng là những thứ mà gia đình đã chờ đợi suốt gần 60 năm để một lần được cầm lại trên tay. Hình ảnh bà Lệ rưng rưng nước mắt là hình ảnh ám ảnh nhất của câu chuyện này. Bởi đó không chỉ là nước mắt của một người phụ nữ gặp lại kỷ vật của người mình yêu. Đó còn là nước mắt của một người đã chờ đợi quá lâu, đến cuối cùng mới có thể thật sự cảm thấy rằng người mình chờ đợi đã “trở về”. Ông Quên không thể trở về như lời hẹn năm nào. Nhưng sau gần 60 năm những kỷ vật của ông đã trở về với gia đình. Và người con gái năm xưa, nay đã ở tuổi ngoài 80, cuối cùng cũng được chính thức gọi là vợ của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên.

Chiến tranh đã lùi xa rất lâu. Nhưng qua câu chuyện của bà Nguyễn Thị Lệ, chúng ta mới hiểu rằng với những người ở lại, có những cuộc chiến chưa bao giờ thực sự kết thúc. Họ vẫn sống cùng ký ức, cùng những lời hẹn dang dở và những người thân không bao giờ trở về. Có lẽ vì thế, những kỷ vật nhỏ bé kia không chỉ là những đồ vật được tìm thấy dưới lòng đất. Chúng là một phần ký ức của một thế hệ. Và khi chúng được trao lại cho gia đình, một câu chuyện tưởng như đã bị thời gian vùi lấp lại được kể tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn