LỜI HẸN DỞ DANG TRƯỚC GIỜ RA TRẬN
Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Thị Tâm và liệt sĩ Cao Ngọc Hòa – hai người trẻ của Truông Bồn
Trong số 13 liệt sĩ Thanh niên xung phong hy sinh tại Truông Bồn ngày 31/10/1968, có một câu chuyện tình khiến nhiều thế hệ sau này không khỏi xúc động: liệt sĩ Nguyễn Thị Tâm và liệt sĩ Cao Ngọc Hòa.
Nguyễn Thị Tâm sinh năm 1946, quê xã Hợp Thành, huyện Yên Thành; Cao Ngọc Hòa sinh năm 1948, quê xã Diễn Lộc, huyện Diễn Châu. Cả hai đều là những thanh niên của Đại đội 317, làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường qua Truông Bồn.
Những năm tháng chiến tranh, tình yêu của họ cũng giản dị như chính cuộc sống của những người lính trẻ. Giữa những ngày bom đạn, họ đã dành cho nhau tình cảm trong sáng và cùng hướng về một ngày hòa bình.
Họ yêu nhau suốt khoảng ba năm.
Và rồi, ngày vui mà hai người mong đợi cũng đến.
Sáng 31/10/1968, Nguyễn Thị Tâm và Cao Ngọc Hòa dự định về quê Tâm để làm lễ đính hôn. Gia đình Hòa đã chuẩn bị cau trầu, rượu và lên đường từ Diễn Lộc đến Hợp Thành. Nhưng chiến tranh đã không cho họ thực hiện lời hẹn.
Rạng sáng hôm ấy, đơn vị vẫn phải bám đường, bảo đảm cho những chuyến xe vượt qua Truông Bồn.
Họ không biết rằng đó sẽ là buổi sáng cuối cùng của cuộc đời mình.
Khoảng 5 giờ 30 phút, máy bay Mỹ trút bom xuống khu vực Truông Bồn. 13 trong số 14 chiến sĩ của đơn vị đã anh dũng hy sinh, trong đó có Nguyễn Thị Tâm và Cao Ngọc Hòa. Người duy nhất sống sót trong Tiểu đội 2 là Tiểu đội trưởng Trần Thị Thông.
Lễ đính hôn không bao giờ diễn ra.
Cau trầu đã chuẩn bị không thể trao.
Hai người trẻ tuổi đã mãi mãi nằm lại trên mảnh đất Truông Bồn.
Điều khiến câu chuyện ấy trở nên day dứt không chỉ bởi họ đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, mà bởi chỉ ít giờ trước đó, họ vẫn còn có một tương lai phía trước. Họ có tình yêu, có gia đình đang chờ đợi và có những ước mơ bình dị như bao người trẻ khác.
Nhưng trước tiếng gọi của Tổ quốc, họ đã lựa chọn ở lại với nhiệm vụ.
Ngày hôm nay, tại khu mộ chung của 13 liệt sĩ Truông Bồn, tên Nguyễn Thị Tâm và Cao Ngọc Hòa được khắc cùng những người đồng đội đã hy sinh.
Hai người đã không có một lễ đính hôn.
Nhưng họ đã có một lời hẹn lớn hơn với Tổ quốc – lời hẹn về ngày đất nước hòa bình.
Và lời hẹn ấy, dù họ không thể tự mình chứng kiến, đã trở thành hiện thực.
Truông Bồn hôm nay vẫn xanh. Những chuyến xe vẫn nối nhau trên những con đường bình yên. Còn câu chuyện của Nguyễn Thị Tâm và Cao Ngọc Hòa vẫn nhắc thế hệ trẻ rằng: có những tình yêu đẹp nhất không chỉ bởi hai người yêu nhau, mà bởi họ cùng biết hy sinh cho một tình yêu lớn hơn – tình yêu Tổ quốc.



