Lời Hẹn Dưới Gốc Bàng
Một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng đầy xúc động về tình bạn và lời hứa của những chàng trai tuổi mười tám trong thời chiến. Dưới gốc bàng sân trường, họ đã hẹn ngày trở về khi đất nước hòa bình.
Năm 1967, ông Đinh Xuân Trường đang học năm cuối cấp ba tại một ngôi trường nhỏ ở Nam Định. Chiến tranh ngày càng ác liệt, nhiều thanh niên trong trường lần lượt viết đơn tình nguyện nhập ngũ.
Trong lớp của ông có bốn người bạn thân thường ngồi học dưới gốc bàng già giữa sân trường. Họ hay cùng nhau chia ổ bánh mì, đọc thơ và kể về những dự định tương lai.
Người muốn làm bác sĩ, người muốn trở thành kỹ sư cầu đường, còn có người chỉ mong sau này về quê mở một tiệm sửa radio nhỏ.
Nhưng chiến tranh đã khiến tuổi trẻ của họ rẽ sang hướng khác.
Một chiều cuối thu, sau buổi học cuối cùng trước ngày nhập ngũ, cả nhóm ngồi dưới gốc bàng rất lâu. Lá vàng rơi đầy trên sân gạch cũ.
Một người bạn tên Hoàng bất ngờ lấy con dao nhỏ khắc lên thân cây dòng chữ:
“Hẹn ngày hòa bình sẽ gặp lại.”
Không ai nói gì thêm.
Họ chỉ lặng lẽ nhìn nhau rồi siết chặt tay trước lúc chia tay.
Những năm sau đó, mỗi người một chiến trường.
Ông Trường trở thành chiến sĩ thông tin. Những lá thư gửi về ngày càng thưa dần vì chiến sự khốc liệt.
Rồi tin dữ cũng đến.
Hai người bạn trong nhóm đã hy sinh ở chiến trường Quảng Trị, một người mất tích trong lần hành quân vượt Trường Sơn.
Ngày đất nước thống nhất, ông Trường quay trở lại trường cũ.
Ngôi trường năm xưa đã được sửa sang lại, nhưng gốc bàng già vẫn còn đứng đó giữa sân.
Ông lặng người khi nhìn thấy dòng chữ khắc trên thân cây đã mờ theo năm tháng nhưng vẫn còn đọc được.
Ông đưa tay chạm nhẹ lên hàng chữ cũ rồi đứng thật lâu dưới tán bàng đầy gió.
Nhiều học sinh đi ngang không biết người đàn ông tóc bạc ấy đang nhớ điều gì.
Chỉ riêng ông hiểu rằng dưới gốc cây ấy vẫn còn nguyên tuổi mười tám của những người bạn năm xưa.



