LỜI HẸN DƯỚI GỐC CÂY SAU CHIẾN TRANH
Trước ngày chia tay, họ đứng dưới gốc cây lớn, hẹn nhau ngày đất nước yên bình sẽ trở lại. Không ai dám nói trước điều gì, chỉ lặng lẽ ghi nhớ khuôn mặt nhau trong ánh chiều nhạt. Chiến tranh kéo dài. Có người không trở về. Có người trở về nhưng mang theo những vết thương suốt đời. Gốc cây ấy vẫn đứng đó, chứng kiến bao đổi thay. Nhiều năm sau, những người còn sống quay lại, đặt tay lên thân cây cũ. Lời hẹn năm xưa không trọn vẹn, nhưng đủ để nhắc rằng: thời hoa lửa đã hun đúc nên một thế hệ biế
Trước ngày chia tay, họ đứng dưới gốc cây lớn, hẹn nhau ngày đất nước yên bình sẽ trở lại. Không ai dám nói trước điều gì, chỉ lặng lẽ ghi nhớ khuôn mặt nhau trong ánh chiều nhạt.
Chiến tranh kéo dài. Có người không trở về. Có người trở về nhưng mang theo những vết thương suốt đời. Gốc cây ấy vẫn đứng đó, chứng kiến bao đổi thay.
Nhiều năm sau, những người còn sống quay lại, đặt tay lên thân cây cũ. Lời hẹn năm xưa không trọn vẹn, nhưng đủ để nhắc rằng: thời hoa lửa đã hun đúc nên một thế hệ biết sống vì nhau và vì Tổ quốc.


