Bài viết

Lời hẹn dưới mưa bom

Đà Nẵng31/12/2025Bùi Văn Chiến (Tiên Phước)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng đất nước còn đỏ lửa, có một lời hẹn được gửi lại giữa mùi khói súng và tiếng đạn bom: “Nếu còn sống, nhất định tìm nhau.” Lời hẹn ấy theo suốt cuộc đời người lính đặc công biệt động Huỳnh Đức Nữa và người nữ y tá Cao Thị Hoa, bền bỉ như ngọn lửa không tắt giữa chiến tranh.

Ông Nữa sinh ra ở vùng quê nghèo Điện Ngọc, lớn lên trong thiếu thốn nhưng sớm biết thế nào là trách nhiệm với non sông. Mới học hết lớp 5, ông đã theo du kích, rồi thoát ly làm cách mạng. Đến năm 1967, người thanh niên ấy trở thành chiến sĩ Đại đội Đặc công biệt động quận 3 – Đà Nẵng, cùng đồng đội len lỏi giữa lòng địch, đánh những trận hiểm nghèo, khiến hậu phương đối phương liên tục chao đảo. Ba lần được phong danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ, nhưng với ông, phần thưởng lớn nhất là được sống trọn vẹn với lý tưởng của người lính.

Cô y tá tìm lại người lính mất 2 chân, viết nên chuyện tình cổ tích suốt 50 năm

Cô y tá tìm lại người lính mất 2 chân, viết nên chuyện tình cổ tích suốt 50 năm

Cuối năm 1973, trong một lần ra Bắc điều trị, ông gặp bà Hoa – nữ y tá công tác ở Huyện đội Duy Xuyên. Hai con người vừa là đồng chí, vừa là đồng hương, gặp nhau giữa những ngày gian khó. Tình yêu đến nhẹ như gió, nhưng sâu như mạch ngầm dưới đất. Trước lúc ông trở lại chiến trường Khu 5 đầu năm 1974, họ chỉ kịp trao nhau một lời hẹn ước: nếu ai đó ngã xuống, người còn lại sẽ tìm đến thắp nén nhang; còn nếu cùng sống sót, dẫu cách núi ngăn sông, cũng nhất định tìm về bên nhau.

Đêm 10-3-1975, trong trận đánh ác liệt ở Phước Lâm (Tiên Phước), ông Nữa đạp trúng mìn. Vết thương quá nặng, hai chân không giữ được. Người chiến sĩ đặc công được chuyển ra Bắc điều trị, mang theo nỗi đau thể xác và cả sự day dứt trong lòng. Nghe tin, bà Hoa lặn lội đi tìm giữa những bệnh viện miền Trung, rồi đạp xe hàng chục cây số về Điện Ngọc hỏi thăm gia đình ông. Tin tức mờ mịt. Không ai biết ông còn sống hay đã hy sinh.

Ở nơi điều trị xa xôi, biết người mình yêu đang miệt mài tìm kiếm, ông Nữa lại chọn cách lặng lẽ viết thư. Trong thư, ông khuyên bà hãy quên mình đi, tìm một bến đỗ khác, bởi ông không muốn trở thành gánh nặng cho đời bà. Nhưng bà Hoa hiểu rõ hơn ai hết trái tim mình. Lá thư ấy không khiến bà rời đi, mà càng khiến bà vững tin: người lính ấy còn sống, còn nghĩ cho bà, thì bà càng không thể buông tay.

Cuối năm 1976, giữa sự chứng kiến của gia đình, đồng đội và cấp trên, họ nên duyên vợ chồng. Không pháo hoa, không áo cưới lộng lẫy, chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ và niềm hạnh phúc được trả bằng bao năm chờ đợi. Bà Hoa phục viên, về quê chồng công tác, một tay chăm sóc gia đình, một tay chăm sóc người thương binh nặng.

Gần nửa thế kỷ trôi qua, trong căn nhà cấp 4 xây từ năm 1986, những tấm huân chương đã ngả màu vẫn treo lặng lẽ trên tường. Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương cũ lại hành hạ, bà Hoa kiên nhẫn xoa bóp, bón cho chồng từng thìa cháo. Trên chiếc xe lăn cũ, ông Nữa từng chở con đi học, dạy con viết chữ, làm toán – những việc tưởng nhỏ, nhưng là cả một đời cố gắng.

Chiến tranh để lại nhiều mất mát, gia đình ông bà có con và cháu mang di chứng da cam. Nhưng giữa những nhọc nhằn ấy, tình yêu của họ vẫn vẹn nguyên như ngày đầu hẹn ước. Ông Nữa thường nói, so với những đồng đội đã ngã xuống khi chiến thắng cận kề, ông vẫn là người may mắn. Bởi ông không chỉ còn sống, mà còn giữ được lời hẹn năm xưa – lời hẹn dưới mưa bom, được viết tiếp bằng cả một đời thủy chung.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn