Cựu chiến binh

Lời hẹn dưới tán cây bàng

Ninh Bình05/05/2026Đào Văn Sinh (Đoàn xã Khánh Nhạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Quốc An gặp Lan vào một buổi chiều yên bình, dưới tán cây bàng đầu làng. Khi ấy, chiến tranh chưa lan đến nơi họ sống, nhưng ai cũng hiểu ngày chia xa rồi sẽ đến.

Họ không nói nhiều. Chỉ ngồi cạnh nhau, nghe tiếng lá xào xạc.

“Anh sắp đi rồi phải không?” – Lan hỏi nhỏ.

An gật đầu.

Một lúc im lặng, Lan khẽ nói:
“Vậy… khi nào hòa bình, mình gặp lại ở đây nhé.”

An nhìn lên tán bàng, rồi nhìn sang Lan:
“Anh hứa.”

Không có lời thề lớn lao, chỉ là một câu nói giản dị.

Ngày An lên đường, Lan không ra tiễn. Cô chỉ đứng từ xa, nhìn theo.

Chiến tranh kéo dài hơn cả những gì họ tưởng tượng.

Trong những ngày hành quân, giữa những đêm nằm trong rừng, An thường nhớ về tán bàng và lời hẹn ấy. Đó là điều giúp anh giữ vững tinh thần, giữa những lúc mệt mỏi và hiểm nguy.

“Phải sống để còn quay về…” – anh tự nhủ.

Nhiều lần, anh suýt không qua khỏi những trận chiến ác liệt. Nhưng mỗi lần như vậy, hình ảnh tán cây bàng lại hiện lên trong tâm trí.

Nó không chỉ là một nơi chốn, mà là một lời hứa.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

An trở về làng.

Cây bàng vẫn còn đó, nhưng đã lớn hơn, tán lá rộng hơn.

Anh đứng dưới gốc cây, nhìn quanh. Mọi thứ vừa quen vừa lạ.

Một lúc sau, có tiếng bước chân phía sau.

“Anh… về rồi à?”

An quay lại.

Là Lan.

Không cần nói thêm gì, họ chỉ đứng đó, dưới tán cây bàng, nơi mà năm xưa họ đã hẹn.

Thời gian có thể thay đổi nhiều thứ, nhưng có những điều vẫn còn nguyên.

Nhiều năm sau nữa, khi kể lại câu chuyện, Nguyễn Quốc An nói rằng điều giúp ông đi qua chiến tranh không chỉ là ý chí, mà còn là một lời hẹn.

“Có khi,” ông nói, “chỉ một lời hứa thôi, cũng đủ để người ta giữ vững niềm tin suốt cả một thời hoa lửa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn