Thân nhân liệt sĩ, người có công

Lời hẹn ở tuổi mười tám

Bắc Ninh24/04/2026Nguyễn Thị Lan Anh (Đoàn xã Trường Sơn)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong câu chuyện của bà La Thị Nhận ở Xã Trường Sơn, hình ảnh người em trai La Văn Thân vẫn luôn hiện lên như một phần ký ức không thể phai mờ.

Năm ấy, khi vừa tròn 18 tuổi, em lên đường vào chiến trường Quảng Trị. Tuổi mười tám—độ tuổi của những ước mơ còn dang dở, của những dự định chưa kịp bắt đầu—nhưng em đã chọn khoác lên mình màu áo lính, rời quê hương để đi chiến đấu.

Bà Nhận kể, ngày tiễn em đi, không có nhiều lời dặn dò. Em chỉ cười hiền và nói: “Khi nào hết giặc, em sẽ về.” Một câu nói giản dị, nhưng lại trở thành lời hẹn không bao giờ thực hiện được.

Chiến tranh khốc liệt đã giữ em lại nơi chiến trường. Từ những lá thư gửi về thưa dần, rồi bặt hẳn… gia đình nhận tin em đã hy sinh. Nhưng đau lòng hơn, đến nay vẫn chưa tìm được hài cốt của em.

Không một nấm mộ để thắp hương, không một nơi cụ thể để gọi tên—em vẫn ở lại đâu đó giữa đất trời Quảng Trị.

Giọng bà Nhận chùng xuống khi kể lại. Nỗi đau không chỉ là mất mát, mà là sự chờ đợi kéo dài qua năm tháng—một sự chờ đợi không có hồi đáp.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng lời hẹn của tuổi mười tám vẫn còn đó. Một lời hẹn giản dị, mà trở thành nỗi nhớ khắc sâu trong lòng người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn