Lời hẹn sau chiến tranh
Lời hẹn sau chiến tranh
Trước ngày ra trận, Tuấn nói với Hà:
“Đợi anh nhé. Hòa bình, mình cưới.”
Hà chỉ cười, không nói gì, nhưng giữ chặt chiếc khăn anh tặng.
Chiến tranh kéo dài.
Những lá thư thưa dần… rồi im hẳn.
Nhiều năm sau, đất nước hòa bình.
Hà vẫn giữ chiếc khăn cũ, đã sờn.
Có người hỏi:
“Còn đợi không?”
Hà nhìn xa xăm:
“Không phải đợi… mà là nhớ.”



