LỜI HẸN TỪ QUÊ HƯƠNG
Mỗi khi tiếng chuông chùa ngân vang giữa miền quê yên bình, cựu chiến binh Nguyễn Văn Quang lại nhớ về những năm tháng tuổi trẻ khoác trên mình màu áo lính. Đó là một thời thanh xuân đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng tự hào – thời của Quân đoàn 1, Binh đoàn Quyết Thắng, đơn vị chủ lực đã góp phần làm nên Đại thắng mùa Xuân năm 1975.
LỜI HẸN TỪ QUÊ HƯƠNG
Mỗi khi tiếng chuông chùa ngân vang giữa miền quê yên bình, cựu chiến binh Nguyễn Văn Quang lại nhớ về những năm tháng tuổi trẻ khoác trên mình màu áo lính. Đó là một thời thanh xuân đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng tự hào – thời của Quân đoàn 1, Binh đoàn Quyết Thắng, đơn vị chủ lực đã góp phần làm nên Đại thắng mùa Xuân năm 1975.
Năm 1971, chàng trai Nguyễn Văn Quang, quê ở xã Phú Mậu, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế, rời mái nhà nhỏ ven sông để lên đường nhập ngũ. Khi ấy, Quang mới mười tám tuổi.
Ngày tiễn con lên đường, cha ông chỉ nói:
“Đất nước còn chiến tranh, trai làng mình phải biết đứng lên. Đi đi con, đánh giặc rồi trở về!”
Lời dặn mộc mạc ấy theo Quang suốt những năm tháng chiến trường.
Sau thời gian huấn luyện, người lính trẻ được biên chế vào Trung đoàn 141, Sư đoàn 312, Quân đoàn 1 – Binh đoàn Quyết Thắng. Những năm tháng trong quân ngũ đã rèn giũa chàng trai xứ Huế từ một thanh niên còn nhiều bỡ ngỡ trở thành người chiến sĩ kiên cường, sẵn sàng nhận và hoàn thành mọi nhiệm vụ.
HÀNH QUÂN VỀ PHÍA NAM
Mùa Xuân năm 1975, khi thời cơ giải phóng hoàn toàn miền Nam đang đến gần, Quân đoàn 1 nhận lệnh cơ động thần tốc tiến vào chiến trường.
Đoàn quân nối dài trên những con đường hành quân. Những người lính mang theo súng đạn, ba lô và một niềm tin cháy bỏng: Đất nước sắp đến ngày thống nhất!
Nguyễn Văn Quang vẫn nhớ như in những khẩu hiệu được truyền đi dọc đường hành quân:
“Thần tốc – Táo bạo – Bất ngờ – Chắc thắng!”
Ngày đêm hành quân, vượt qua hàng nghìn cây số, những người lính Quân đoàn 1 tiến về phía Nam. Có những đêm ngủ vội bên đường, có những bữa cơm chỉ là nắm cơm vắt, nhưng không ai kêu ca. Ai cũng hiểu rằng mỗi bước chân của mình đang tiến gần hơn đến ngày toàn thắng.
TRẬN ĐÁNH TRƯỚC NGƯỠNG CỬA SÀI GÒN
Trong những ngày cuối tháng 4 năm 1975, đơn vị của Nguyễn Văn Quang tham gia chiến đấu trong đội hình tiến công của Quân đoàn 1 hướng về Sài Gòn.
Đây là những ngày tháng mà người lính trẻ quê Huế không bao giờ quên.
Trên đường tiến quân, đơn vị gặp phải nhiều ổ đề kháng của đối phương. Tiếng súng vang lên liên hồi. Khói đạn phủ kín những con đường hành quân.
Trong một trận đánh mở đường, đơn vị Quang nhận nhiệm vụ tiến công vào một khu vực phòng thủ kiên cố của đối phương nhằm bảo đảm đường tiến quân cho đội hình phía sau.
Khi hiệu lệnh nổ súng vang lên, cả đơn vị đồng loạt xung phong.
Tiếng súng bộ binh hòa cùng tiếng pháo chi viện làm rung chuyển cả một vùng. Nguyễn Văn Quang cùng đồng đội bám sát đội hình, lợi dụng địa hình để tiến lên.
Bất ngờ, một đồng đội của Quang bị thương giữa làn đạn. Không chút do dự, anh cùng một chiến sĩ khác lao ra đưa đồng đội vào nơi an toàn.
Người chỉ huy quát lớn:
– “Quang! Nhanh lên! Phía trước đang cần chi viện!”
Quang siết chặt khẩu súng, quay về phía trước. Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu rằng phía sau là đồng đội, phía trước là nhiệm vụ. Không ai được phép lùi bước.
Trận chiến kéo dài trong sự căng thẳng và quyết liệt. Đến khi vị trí phòng thủ của đối phương bị đánh tan, con đường phía trước được khai thông.
Nhưng chiến thắng cũng đi cùng mất mát.
Một người đồng đội thân thiết đã hy sinh. Người chiến sĩ trẻ ấy nằm lại khi ngày toàn thắng đã ở rất gần. Nguyễn Văn Quang và đồng đội lặng lẽ chào người bạn lần cuối trước khi tiếp tục hành quân.
Ông Quang sau này vẫn day dứt:
“Điều đau nhất của người lính là ngày chiến thắng đến rồi mà có đồng đội không còn được nhìn thấy. Chúng tôi đi tiếp, mang theo cả ước mơ của những người đã ngã xuống.”
NGÀY TOÀN THẮNG
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, tin chiến thắng vang lên khắp các cánh quân.
Giữa những người lính Quân đoàn 1, niềm vui vỡ òa. Có người reo hò, có người ôm chầm lấy đồng đội, nhưng cũng có những giọt nước mắt lặng lẽ rơi.
Nguyễn Văn Quang đứng giữa đội hình, nhìn về phía Nam, lòng bồi hồi nhớ về quê hương Huế, nhớ cha mẹ và những người thân đang chờ đợi.
Đất nước đã thống nhất!
Nhưng trong niềm vui ấy, hình ảnh những người đồng đội đã ngã xuống vẫn hiện về trong tâm trí ông.
NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Sau chiến tranh, Nguyễn Văn Quang trở về quê hương xã Phú Mậu, huyện Phú Vang, mang theo hành trang là những ký ức không thể nào quên.
Hôm nay, khi tuổi đã ngoài bảy mươi, mái tóc đã bạc, người cựu chiến binh vẫn giữ gìn cẩn thận những kỷ vật của một thời quân ngũ.
Ông thường kể cho con cháu nghe:
“Chúng tôi ngày ấy còn rất trẻ. Ai cũng sợ bom đạn, ai cũng nhớ nhà. Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, không ai nghĩ đến việc quay lưng. Người lính chỉ có một hướng – hướng về phía trước.”
Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Quang là câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường. Những người lính Quân đoàn 1 – Binh đoàn Quyết Thắng đã vượt qua biết bao gian khổ, chiến đấu bằng lòng dũng cảm và niềm tin sắt son vào ngày đất nước thống nhất.
Thời gian có thể làm phai màu áo lính, nhưng không thể làm phai mờ ký ức. Trong trái tim người cựu chiến binh, những người đồng đội đã hy sinh vẫn sống mãi – như những bông hoa lửa rực sáng giữa cuộc đời, nhắc nhở các thế hệ hôm nay về giá trị thiêng liêng của hòa bình và độc lập, tự do.
“Hoa lửa” của một thời chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước và tình đồng đội vẫn còn cháy mãi trong trái tim những người lính Binh đoàn Quyết Thắng năm nào.



