Thân nhân liệt sĩ, người có công

LỜI HẸN ƯỚC BÊN DÒNG THẠCH HÃN

LỜI HẸN ƯỚC BÊN DÒNG THẠCH HÃN

Ninh Bình21/04/2026Hoàng Thị Hồng Điệp (xã yên Từ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Các bạn thân mến, các bạn đã bao giờ tự hỏi: Sức mạnh nào khiến một người sinh viên gác lại tương lai rạng rỡ để bước vào nơi tên bay đạn lạc? Câu trả lời nằm trong một bức thư dài 10 trang – một bức thư được viết từ 'cõi bất tử' của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh.

Mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị, anh Huỳnh – sinh viên năm 4 Đại học Bách Khoa – biết mình khó lòng trở về. Anh dành 3 ngày đêm dưới hầm hào để viết thư cho mẹ và vợ. Bức thư ấy lạ lùng lắm! Anh dặn vợ: 'Mẹ già yếu rồi, em phải thay anh chăm sóc mẹ. Nếu có người yêu em chân thành, hãy cứ đi bước nữa...'. Anh cao thượng đến mức nén đau thương của cá nhân để lo cho hạnh phúc người ở lại. Đặc biệt hơn, anh mô tả chính xác nơi mình sẽ nằm xuống. Anh viết như một lời hẹn ước: 'Hòa bình về, em hãy đến đây tìm anh'. Và đúng 30 năm sau, nhờ những chỉ dẫn đẫm nước mắt ấy, gia đình đã tìm thấy anh. Bức thư ố vàng ấy chính là ngọn lửa dẫn đường, kết nối hai thế giới, kết nối quá khứ hào hùng với hiện tại bình yên.

Anh Huỳnh đã ra đi, nhưng tình yêu và lý tưởng của anh vẫn còn đó. Câu chuyện của anh nhắc nhở chúng ta – những đoàn viên thanh niên hôm nay: Hòa bình chúng ta đang có được đổi bằng những lời hẹn ước không bao giờ thành hiện thực của một thế hệ cha anh. Hãy sống sao cho xứng đáng với những nét mực cuối cùng ấy!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn