LỜI HẸN ƯỚC CHƯA TRÒN

Xã Quỳnh Sao, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình—nay là xã Minh Thọ, huyện Hưng Yên—đang lưu giữ tấm bia đá khắc tên một nhà báo, một người chiến sĩ như lời nhắc nhở về một mùa xuân không trọn vẹn. Đó là Liệt sĩ Trần Đức Tuấn, phóng viên phòng Biên tập Quân sự (nay là phòng Biên tập Quốc phòng An ninh, Báo Quân đội Nhân dân), người đã ngã xuống khi mới tròn 37 tuổi đời.
Sinh năm 1935 trong một gia đình có truyền thống cách mạng, anh Trần Đức Tuấn nhập ngũ khi vừa tròn 18 tuổi. Trải qua quá trình rèn luyện từ người lính binh nhất, đến năm 1965, anh trở thành phóng viên Báo Quân đội Nhân dân.
Mang trong mình sự tươi mới và hừng hực sức trẻ, từng trang viết của anh thấm đẫm hơi thở chiến trường, mùi thuốc súng, tiếng bom rơi, đạn nổ. Anh viết để ghi lại sự thật chân trụ, khốc liệt nhưng vô cùng anh dũng của quân và dân ta, tiếp thêm sức mạnh niềm tin cho cả hậu phương và tiền tuyến.
Đầu năm 1972, giữa lúc đất nước bước vào cuộc kháng chiến ác liệt, cùng với quân dân cả nước, những người làm báo Báo Quân đội Nhân dân đã lao vào trận mạc, bám sát chiến trường. Hơn một nửa phóng viên tòa soạn có mặt tại các mặt trận, chuyển những tin bài nóng hổi khói lửa chiến tranh về kịp thời để trở thành sức mạnh tinh thần to lớn, cổ vũ động viên quân và dân cả nước. Giữa không khí sục sôi ấy, nhà báo Trần Đức Tuấn xung phong lên đường, khi ấy Tết Nhâm Tý đã cận kề.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Khi chiếc xe lăn bánh, dường như linh cảm được điều gì đó, anh vội chạy vào tòa soạn, gọi điện về cho vợ. Anh dặn dò rằng Tết đã đến nơi, anh không mua bán gì cả và dặn vợ ở nhà chờ anh về đón Tết. Anh cũng trấn an rằng vài hôm nữa anh sẽ về, bảo vợ cứ yên tâm vì không phải lo lắng gì cho anh cả. Thế nhưng, đó lại là lời hẹn cuối cùng của một người chồng, người cha trước giờ ra trận.
Ngày 19 tháng 1 năm 1972, chiếc xe chở các phóng viên Báo Quân đội Nhân dân trúng bom địch ở Quốc lộ 7, Anh Sơn, Nghệ An. Nhà báo Trần Đức Tuấn và đồng đội Tô Ân đã hy sinh. Những trang bản thảo chưa kịp gửi về tòa soạn đã trở thành những dấu chấm lửng lặng lẽ giữa chiến trường, như một lời hẹn chưa kịp tròn với gia đình, với bạn đọc và với mùa xuân phía trước.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, sự hy sinh của nhà báo, liệt sĩ Trần Đức Tuấn vẫn truyền lửa cho thế hệ tiếp nối. Tại tòa soạn Báo Quân đội Nhân dân, những phóng viên trẻ vẫn tiếp bước cha anh, đi đến những nơi gian khó, bão lũ, tâm dịch để kịp thời phản ánh sự thật. Các nhà báo quân đội hôm nay luôn tự nhắc mình: phía sau mỗi con chữ không chỉ là mực in, mà còn có máu, nước mắt và cả những hy sinh thầm lặng.
Nhà báo Trần Đức Tuấn đã ra đi trong một mùa xuân còn dang dở để mùa xuân của đất nước được trọn vẹn xanh tươi. Ngọn lửa ấy vẫn tiếp tục được truyền từ thế hệ đi trước sang thế hệ hôm nay, thôi thúc những người lính - nhà báo chiến sĩ vững vàng như đầu sóng ngọn gió, viết tiếp bản anh hùng ca của dân tộc.



