Anh hùng Lực lượng vũ trang

LỜI HỊCH TỪ TRÁI TIM LỬA - NGUYỄN VIẾT XUÂN

Bài viết khắc họa lại khoảnh khắc bi tráng và câu khẩu lệnh bất hủ "Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!" của Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân trên trận địa phòng không. Qua câu chuyện này, bài viết mượn hình ảnh kiên cường, nén đau thương để tiếp tục chiến đấu của người lính phòng không nhằm truyền tải thông điệp về ý chí quyết tâm, bản lĩnh đối mặt với áp lực và thử thách của thế hệ sinh viên thanh niên trong thời đại mới.

Thái Nguyên12/04/2026Nguyễn Đức Tuyến (Khoa Cơ khí - Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc tráng ca trên trận địa phòng không Lịch sử dân tộc Việt Nam luôn được thắp sáng bởi những ngọn lửa rực rỡ của lòng yêu nước và tinh thần quật cường. Trong những năm tháng sục sôi của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên bầu trời miền Tây Quảng Bình khét lẹt mùi bom đạn, có một tiếng thét đã vượt lên trên tiếng gầm rú của máy bay địch, hóa thành khúc tráng ca bất tử: "Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!". Đó không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu, mà còn là lời hịch từ trái tim rực lửa của Anh hùng Nguyễn Viết Xuân.

Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, không quân Mỹ ồ ạt huy động máy bay đánh phá ác liệt vào trận địa của đại đội phòng không. Cuộc chiến đấu diễn ra vô cùng cam go. Trong lúc làm nhiệm vụ, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân bị một loạt đạn 20 ly của địch bắn nát đùi phải. Máu ròng ròng tuôn rơi, đau đớn tột cùng, nhưng anh kiên quyết không rời rẽ trận địa. Để không làm dao động tinh thần đồng đội, anh yêu cầu y tá cắt bỏ phần chân dập nát, băng bó tạm thời rồi tiếp tục tì người vào bờ công sự, chỉ huy chiến đấu. Giữa khói bụi mù mịt và hiểm nguy bủa vây, giọng nói đanh thép của anh vẫn vang lên dõng dạc: “Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!”. Lời hô ấy như một luồng điện truyền vào tim mỗi chiến sĩ, biến đau thương thành sức mạnh, giúp cả đơn vị kiên cường đánh trả và bắn rơi máy bay địch.

Hành động dũng cảm và sự hy sinh lẫm liệt của anh Nguyễn Viết Xuân đã vượt ra khỏi ranh giới của một trận đánh thông thường. Nó trở thành biểu tượng cao đẹp của Chủ nghĩa anh hùng cách mạng, minh chứng cho một sức mạnh vô hình: sức mạnh của lý tưởng sống và niềm tin không thể lay chuyển vào độc lập, tự do của Tổ quốc.

Trở lại với thực tại, thế hệ sinh viên chúng tôi hôm nay đang sống trong nền hòa bình được đánh đổi bằng máu và nước mắt của những thế hệ cha anh đi trước. Dù không còn phải đối mặt với bom đạn, nhưng mỗi chúng tôi đều có những "trận đánh" của riêng mình. Đó là những đồ án phức tạp, những áp lực vô hình từ sự phát triển như vũ bão của khoa học công nghệ, hay những giây phút mệt mỏi chực chờ gục ngã trên con đường học thuật. Những lúc như thế, hình ảnh người chính trị viên kiên cường nén nỗi đau thể xác để giữ vững vị trí chiến đấu lại là nguồn động lực to lớn.

"Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!" – mệnh lệnh ấy trong thời bình chính là việc dám nhìn thẳng vào khó khăn, không né tránh thử thách và dồn hết tâm huyết để chinh phục mục tiêu. Kế thừa ngọn lửa từ những con người của "thời hoa lửa", chúng tôi thầm tự nhủ phải biến lòng biết ơn thành hành động thiết thực. Thế hệ trẻ hôm nay học tập, rèn luyện và cống hiến không chỉ cho tương lai của chính mình, mà còn để xứng đáng với những hy sinh vĩ đại của cha anh, tiếp tục dựng xây đất nước trên đà phát triển và hội nhập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn