Bài viết

Lời hô vang bất tử giữa làn đạn cao xạ

Ngược dòng lịch sử về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ phá hoại miền Bắc, có một câu chuyện truyền lửa đã đi vào lịch sử như một biểu tượng bất tử của quân chủng Phòng không - Không quân Việt Nam. Đó là cuộc đời và sự hy sinh lẫm liệt của Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân (1934 - 1964).Nguyễn Viết Xuân (quê Vĩnh Phúc) nhập ngũ và giữ chức vụ Thiếu úy, Chính trị viên Đại đội 3 pháo cao xạ thuộc tiểu đoàn 14. Trong trận chiến đấu ác liệt ngày 18/11/1964 tại vùng trời phía tây Quảng Bình, đại đội của anh phải đối đầu với hàng chục máy bay phản lực tối tân của Mỹ liên tục dội bom, bắn phá dữ dội nhằm cắt đứt tuyến đường chi viện chiến lược. Trận địa bị cày nát, khói bom mù mịt, một số pháo thủ bị thương vong khiến đội hình có phần dao động trước hỏa lực khủng khiếp của kẻ thù.

Tuyên Quang08/08/2026Xã Mỏ Cày (Đoàn xã Mỏ Cày)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngược dòng lịch sử về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ phá hoại miền Bắc, có một câu chuyện truyền lửa đã đi vào lịch sử như một biểu tượng bất tử của quân chủng Phòng không - Không quân Việt Nam. Đó là cuộc đời và sự hy sinh lẫm liệt của Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân (1934 - 1964).

Nguyễn Viết Xuân (quê Vĩnh Phúc) nhập ngũ và giữ chức vụ Thiếu úy, Chính trị viên Đại đội 3 pháo cao xạ thuộc tiểu đoàn 14. Trong trận chiến đấu ác liệt ngày 18/11/1964 tại vùng trời phía tây Quảng Bình, đại đội của anh phải đối đầu với hàng chục máy bay phản lực tối tân của Mỹ liên tục dội bom, bắn phá dữ dội nhằm cắt đứt tuyến đường chi viện chiến lược. Trận địa bị cày nát, khói bom mù mịt, một số pháo thủ bị thương vong khiến đội hình có phần dao động trước hỏa lực khủng khiếp của kẻ thù.

Giữa lúc trận chiến căng thẳng nhất, một quả bom nổ gần làm gãy nát đùi phải và găm nhiều mảnh đạn vào ngực Nguyễn Viết Xuân. Đau đớn tột cùng và máu chảy xối xả làm ướt sũng vạt áo quai san, nhưng anh kiên quyết từ chối về tuyến sau băng bó vì sợ làm ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của anh em. Anh tự dùng một tay bám chặt vào thành công sự để đứng vững, tay kia chỉ thẳng lên bầu trời rực lửa, dùng hết chút tàn lực cuối cùng của cuộc đời mình để hô vang một khẩu lệnh đanh thép:

"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Lời hô lẫm liệt như sấm truyền ấy của người chính trị viên đã ngay lập tức đập tan mọi nỗi sợ hãi, tiếp thêm sức mạnh thần kỳ cho các chiến sĩ ôm mâm pháo đồng loạt nổ súng đánh trả điên cuồng, bắn hạ ngay lập tức chiếc máy bay F-4 của Mỹ. Nguyễn Viết Xuân anh dũng ngã xuống khi tuổi đời mới 30, nhưng lời hô của anh đã trở thành ngọn lửa, thành phương châm hành động cho toàn quân chủng suốt thời kỳ hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lời hô vang bất tử giữa làn đạn cao xạ | Câu chuyện thời hoa lửa