Lời hô vang trên trận địa phòng không: Khẩu lệnh thép bảo vệ bầu trời
1. Người thanh niên lam lũ mang trái tim kiên trung Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Tuổi thơ của anh là những chuỗi ngày làm thuê, ở đợ vô cùng cực khổ dưới đòn roi của địa chủ. Bất công và áp bức đã nung nấu trong anh tinh thần phản kháng và lòng yêu nước sâu sắc. Năm 18 tuổi, anh trốn đi bộ đội, tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ và nhanh chóng chứng tỏ được sự gan dạ, mưu trí của một người lính cụ Hồ. Sau khi hòa bì
2. Trận chiến không cân sức tại vùng trời miền Tây Quảng Bình
Cuối năm 1964, đế quốc Mỹ điên cuồng mở rộng chiến tranh phá hoại bằng không quân ra miền Bắc. Sáng ngày 18/11/1964, không quân Mỹ huy động nhiều tốp máy bay bất ngờ đánh úp vào trận địa pháo của Đại đội 3 tại khu vực miền Tây tỉnh Quảng Bình.
Với lợi thế về số lượng và hỏa lực mạnh, máy bay địch liên tục bổ nhào, dội bom trút đạn xuống trận địa của ta nhằm tiêu diệt lực lượng phòng không. Mặt đất rung chuyển, khói bụi mịt mù, một số chiến sĩ của ta đã thương vong.
3. "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Giữa lúc trận chiến đang diễn ra ác liệt nhất, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân lao đi khắp các khẩu đội để động viên tinh thần chiến sĩ. Bất ngờ, một loạt đạn rốc-két từ máy bay địch bắn xuống, anh bị trúng thương cực nặng, gãy nát đùi bên phải.
Thấy anh ngã gục, y tá và đồng đội vội lao đến băng bó và định cáng anh về tuyến sau. Nhưng trong khoảnh khắc cận kề sinh tử, Nguyễn Viết Xuân kiên quyết từ chối. Anh yêu cầu y tá cắt bỏ phần thịt giập nát, nẹp tạm chân lại để anh tiếp tục ở lại trận địa. Dù máu tuôn xối xả, mặt tái nhợt vì đau đớn, anh vẫn gắng gượng đứng tựa vào mâm pháo, cất giọng đanh thép hô lớn:
"Đồng chí, đồng bào! Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
4. Hóa thân thành ngọn lửa bất diệt
Khẩu lệnh của người Chính trị viên giữa mưa bom bão đạn vang lên như một lời thề quyết tử, truyền một luồng sức mạnh phi thường cho toàn đại đội. Những đôi mắt rực lửa căm thù, những bàn tay siết chặt cò súng, các pháo thủ đồng loạt nhả đạn đan thành lưới lửa, bẻ gãy các đợt công kích của máy bay địch và bắn rơi tại chỗ 3 chiếc.
Sau khi trận đánh kết thúc, do vết thương quá nặng và mất nhiều máu, Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng trên tay đồng đội.
5. Khúc tráng ca vang vọng toàn quân
Câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" không chỉ là một mệnh lệnh chiến đấu tại Quảng Bình ngày hôm ấy, mà ngay lập tức trở thành ngọn cờ thi đua đánh giặc của toàn lực lượng vũ trang nhân dân. Khẩu lệnh ấy đã hóa thành niềm tin, thành sức mạnh răn đe của lực lượng phòng không Việt Nam, đập tan uy thế của không lực Hoa Kỳ trên bầu trời miền Bắc.



