Lời hứa dưới cơn mưa
.
Một buổi chiều mưa rừng, đơn vị bà Hạnh trú tạm dưới mái lán tạm bợ.
Nước mưa dột xuống từng giọt, ai cũng ướt lạnh.
Một cô trong tổ run lên, nói nhỏ:
“Không biết bao giờ mới hết cảnh này…”
Bà Hạnh lúc đó còn trẻ, cười:
“Rồi sẽ có ngày mình ngồi dưới mái nhà, không phải lo bom đạn nữa.”
Cô gái kia hỏi lại: “Thật không?”
Bà gật đầu: “Thật.”
Đó chỉ là một lời nói để động viên nhau.
Nhưng sau này, khi chiến tranh kết thúc, bà vẫn nhớ ánh mắt của cô gái hôm đó.
Người ấy đã không còn sống để thấy ngày hòa bình.
Bà Hạnh nói:
“Tôi đã giữ được lời hứa… nhưng không phải với tất cả mọi người.”



