Bài viết

Lời hứa dưới gốc đa

Hà Tĩnh22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày anh đi, trời không nắng gắt như những ngày hè khác. Một cơn gió nhẹ thổi qua con đường làng, mang theo mùi đất ẩm và tiếng lá xào xạc.

Anh đứng dưới gốc đa đầu làng, nơi đã chứng kiến bao lần chia tay và gặp lại. Mẹ anh đứng phía sau, không nói nhiều. Bà chỉ nhìn anh, ánh mắt không rời.

“Con đi rồi sẽ về chứ?”

Câu hỏi ấy không phải lần đầu bà hỏi, nhưng lần này, giọng bà nhẹ hơn, như thể đã biết câu trả lời.

Anh gật đầu. Không chắc chắn. Nhưng vẫn gật.

Không phải vì anh biết mình sẽ trở về,
mà vì anh biết mẹ cần một lời hứa.

Từ ngày đó, gốc đa trở thành một điểm trong ký ức anh. Mỗi lần dừng chân giữa những ngày dài, anh lại nghĩ đến hình ảnh ấy—một lời hứa chưa biết có thể giữ hay không.

Những tháng năm sau đó trôi qua trong sự khắc nghiệt. Anh không còn nhớ rõ từng ngày, chỉ nhớ những khoảnh khắc. Tiếng gọi trong đêm. Bước chân dồn dập. Những khoảng lặng kéo dài.

Có những lúc, anh tưởng mình đã quên lời hứa.

Nhưng rồi, vào những đêm yên tĩnh hiếm hoi, hình ảnh gốc đa lại hiện lên. Không rõ ràng, nhưng đủ để nhắc anh rằng mình còn một điều chưa hoàn thành.

Một lần, trong một nhiệm vụ khó khăn, anh cùng đồng đội bị kẹt lại. Không gian xung quanh trở nên ngột ngạt. Mọi lối đi dường như bị chặn lại.

Một người nói: “Có thể không ra được.”

Không ai phản ứng mạnh. Chỉ là một sự im lặng nặng nề.

Trong khoảnh khắc ấy, anh không nghĩ đến chiến thắng hay thất bại. Anh nghĩ đến gốc đa. Nghĩ đến ánh mắt của mẹ.

“Phải ra được.” – anh nói, không lớn.

Không phải là một mệnh lệnh.
Chỉ là một sự khẳng định.

Và họ tìm cách.

Không dễ. Không nhanh. Nhưng từng bước, họ mở được lối ra.

Khi thoát khỏi nơi đó, anh không cảm thấy mình vừa vượt qua điều gì lớn lao. Chỉ là một sự nhẹ đi.

Như thể vừa giữ được một điều gì đó mong manh.

Nhiều năm sau, anh trở về.

Gốc đa vẫn ở đó.

Mẹ anh đứng dưới gốc cây, như ngày nào.

Anh bước đến. Không nói gì.

Bà nhìn anh rất lâu, rồi mỉm cười.

Không hỏi anh đã trải qua gì. Không hỏi anh có giữ được lời hứa hay không.

Vì bà biết—
chỉ cần anh đứng ở đây,
lời hứa ấy đã được giữ trọn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn