Thân nhân liệt sĩ, người có công

Lời hứa dưới làn khói hương

Sáng đầu thu, bầu trời xã Đồng Kỳ trong xanh sau cơn mưa đêm. Tôi khoác trên mình chiếc áo xanh thanh niên, trong lòng vẫn còn nguyên niềm xúc động sau ngày được đứng trong hàng ngũ của Đảng. Hôm ấy, Chi bộ và Đoàn Thanh niên xã tổ chức cho đảng viên trẻ, đoàn viên ưu tú đến thăm gia đình đang thờ cúng liệt sĩ Nguyễn Thị Lý ở bản Đồng Đảng. Đó là lần đầu tiên tôi đến ngôi nhà ấy với một tâm thế khác. Không chỉ là một đoàn viên tham gia hoạt động tình nguyện, tôi cảm nhận rõ hơn trách nhiệm của

Bắc Ninh15/06/2026Liên đội trường THCS Đồng Kỳ (Liên đội trường THCS Đồng Kỳ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáng đầu thu, bầu trời xã Đồng Kỳ trong xanh sau cơn mưa đêm. Tôi khoác trên mình chiếc áo xanh thanh niên, trong lòng vẫn còn nguyên niềm xúc động sau ngày được đứng trong hàng ngũ của Đảng. Hôm ấy, Chi bộ và Đoàn Thanh niên xã tổ chức cho đảng viên trẻ, đoàn viên ưu tú đến thăm gia đình đang thờ cúng liệt sĩ Nguyễn Thị Lý ở bản Đồng Đảng.

Đó là lần đầu tiên tôi đến ngôi nhà ấy với một tâm thế khác. Không chỉ là một đoàn viên tham gia hoạt động tình nguyện, tôi cảm nhận rõ hơn trách nhiệm của mình đối với truyền thống cách mạng và với quê hương.

Ngôi nhà vẫn giản dị như bao ngôi nhà khác trong bản. Trước hiên, những chậu hoa được chăm sóc cẩn thận. Trong gian giữa, bàn thờ liệt sĩ Nguyễn Thị Lý được đặt ở vị trí trang trọng nhất. Trên bàn thờ là bình hoa tươi, chén nước trong và làn khói hương nghi ngút.

Sau lễ dâng hương, chúng tôi cùng nhau quét dọn sân vườn, cắt tỉa cây xanh và giúp gia đình sửa lại những viên gạch bị xô lệch trước hiên. Người thờ cúng luôn miệng cảm ơn nhưng chúng tôi đều hiểu rằng, những việc làm nhỏ bé ấy chỉ là cách để bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đã góp phần mang lại cuộc sống hòa bình hôm nay.

Trong lúc nghỉ ngơi, người thờ cúng rót chén trà mời mọi người rồi nhẹ nhàng nói:

"Thế hệ của các bác gìn giữ bàn thờ, còn thế hệ các cháu sẽ gìn giữ những giá trị mà cha ông đã để lại. Mỗi thời có một cách cống hiến khác nhau, nhưng điều quan trọng nhất là luôn sống có trách nhiệm với quê hương."

Những lời nói mộc mạc ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.

Là một đảng viên trẻ, tôi tự hỏi mình đã làm được gì để xứng đáng với niềm tin mà tổ chức giao phó. Tôi nhận ra rằng, trách nhiệm không bắt đầu từ những việc lớn lao mà từ chính những việc nhỏ hằng ngày: hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, gần gũi với nhân dân, tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện và luôn giữ gìn phẩm chất của người cán bộ, đoàn viên.

Trước khi ra về, Bí thư Đoàn xã đề nghị mỗi người viết một lời hứa vào cuốn sổ lưu niệm của gia đình.

Đến lượt mình, tôi cầm bút khá lâu rồi viết:

"Xin hứa sẽ luôn giữ vững tinh thần cống hiến của tuổi trẻ, sống trách nhiệm, tận tâm với công việc, góp phần xây dựng quê hương Đồng Kỳ ngày càng phát triển."

Viết xong, tôi khép cuốn sổ lại mà lòng nhẹ nhõm. Tôi hiểu rằng, lời hứa ấy không dành để cất giữ trong cuốn sổ mà phải được thực hiện bằng hành động trong suốt chặng đường phía trước.

Những tháng sau đó, tôi cùng Chi đoàn tổ chức nhiều hoạt động vì cộng đồng: ra quân vệ sinh môi trường, hỗ trợ người dân chuyển đổi số, hướng dẫn thiếu nhi sinh hoạt hè, tham gia các chương trình an sinh xã hội và chăm sóc các địa chỉ đỏ trên địa bàn. Mỗi lần khoác chiếc áo xanh tình nguyện, tôi lại nhớ đến ngôi nhà nhỏ ở bản Đồng Đảng và lời nhắn nhủ của người thờ cúng.

Một năm sau, trong buổi tổng kết công tác Đoàn, khi được chia sẻ về điều khiến bản thân trưởng thành nhất, tôi không nhắc đến những thành tích hay giấy khen. Tôi kể về chuyến thăm gia đình thờ cúng liệt sĩ Nguyễn Thị Lý, về làn khói hương buổi sáng hôm ấy và về lời hứa mình đã viết trong cuốn sổ lưu niệm.

Tôi nói với các đoàn viên trẻ:

"Chúng ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể làm cho hiện tại và tương lai tốt đẹp hơn bằng chính tinh thần trách nhiệm của mình. Đó cũng là cách thiết thực nhất để tri ân những thế hệ đi trước."

Cả hội trường vang lên những tràng pháo tay.

Tôi tin rằng, mỗi đoàn viên, thanh thiếu nhi khi đến với ngôi nhà đang thờ cúng liệt sĩ Nguyễn Thị Lý đều sẽ mang về cho mình một bài học riêng. Có người học được lòng biết ơn, có người học được sự kiên trì, có người học được tinh thần cống hiến. Còn với tôi, điều quý giá nhất chính là hiểu rằng, mỗi lời hứa trước bàn thờ các thế hệ đi trước đều cần được gìn giữ bằng cả cuộc đời.

Ngọn khói hương rồi sẽ tan trong gió, nhưng những giá trị mà nó gợi nhắc sẽ còn mãi. Đó là lòng yêu quê hương, là tinh thần sống có trách nhiệm và là khát vọng cống hiến không ngừng của tuổi trẻ Đồng Kỳ. Chính những điều bình dị ấy sẽ tiếp tục viết nên những câu chuyện đẹp về truyền thống "Uống nước nhớ nguồn", để ngọn lửa tri ân luôn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn