Cựu chiến binh

Lời hứa dưới tán cây bàng

Hưng Yên21/12/2025HS lớp 7B - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhắc đến chiến tranh, chúng ta thường nghĩ ngay đến bom rơi đạn nổ, những trận đánh ác liệt. Nhưng những mất mát, hy sinh âm thầm trong lòng những người mẹ, người vợ, người yêu nơi quê nhà cũng là nỗi đau không thể nào kể xiết. Hôm nay em xin kể lại câu chuyện được nghe từ bác Nguyễn Văn Thịnh – cựu chiến binh chống Mỹ, hiện đang sống tại xã em. Câu chuyện xoay quanh một lời hứa giản dị nhưng ám ảnh, gắn với ký ức chiến trường và tán cây bàng trước sân nhà bác.

Bác Thịnh nhìn xa xăm rồi kể:

“Năm ấy bác nhập ngũ khi mới 19 tuổi. Lúc ra đi, nhà chỉ có mẹ già và đứa em gái chín tuổi. Trước khi lên đường, bác hứa với mẹ:

– Con sẽ trở về, mẹ đừng lo.

Mẹ bác cầm tay bác mà nước mắt rơi lã chã. Bà chỉ nói một câu:

– Mẹ chờ, dưới gốc cây bàng này.

Cây bàng trước sân xanh tốt, tán lá xoè rộng, che mát cả khoảng sân đất.

Vào chiến trường miền Nam, bác được phân công làm liên lạc. Nhiệm vụ thường xuyên băng rừng lội suối, đưa thông tin cho đơn vị phía trước. Những ngày sống giữa rừng Trường Sơn, gian khổ và hiểm nguy luôn kề cận. Mỗi khi dừng chân nghỉ, bác lại viết thư về cho mẹ, nhắc tới gốc bàng quen thuộc.

Một lần nhận nhiệm vụ, bác cùng đồng đội phải vượt một con suối sâu để đưa công văn gấp. Đêm tối mịt mùng, tiếng côn trùng kêu rả rích, nước suối chảy xiết. Bọn bác bám dây vượt suối. Bất ngờ, pháo sáng của địch bắn lên trời, tiếng súng liên thanh vang rền phía bờ đối diện. Cả tiểu đội nằm rạp xuống đất, tim đập thình thịch.

Một đồng đội của bác – anh Hòa, tay vẫn nắm chặt sợi dây thừng – bị địch bắn trúng. Anh ngã xuống, bị nước cuốn trôi ngay trước mắt bác. Bác hốt hoảng kêu lên:

– Anh Hòa! Anh Hòa ơi!

Nhưng tiếng gọi bị nước suối nuốt chửng. Bác muốn lao theo cứu nhưng bị đồng đội kéo lại:

– Không được! Bây giờ mà lộ là chết cả đội!

Đêm đó, công văn vẫn được giao, trận đánh vẫn diễn ra. Nhưng trong lòng bác, hình ảnh anh Hòa bị nước cuốn trôi vẫn ám ảnh không thôi.

Những ngày sau đó, bác luôn thầm mong chiến tranh sớm kết thúc để được về với mẹ – giữ trọn lời hứa dưới gốc bàng.

Một hôm đơn vị đóng quân gần một bản làng. Bác bất ngờ nhận tin: mẹ bác đã mất trong một trận bom càn vào quê. Bàng trước sân cũng bị bom làm gãy nửa thân.

Khi nghe tin, bác chết lặng. Bác xin phép chỉ huy được tổ chức truy điệu mẹ trong đơn vị. Cả đơn vị đứng nghiêm giơ tay chào, bác khóc nghẹn.

Ngày giải phóng miền Nam, bác trở về quê. Trong sân, cây bàng vẫn còn đó nhưng thân cây xù xì, từng vết sẹo bom đạn hằn lên như đau thương còn sót lại. Bác quỳ xuống, ôm lấy gốc bàng mà nấc lên:

– Con về rồi mẹ ơi… Nhưng con chẳng kịp gặp mẹ nữa…

Mỗi năm vào ngày 27/7, bác đều mang bó hoa cúc vàng đặt dưới gốc bàng, thắp nén nhang tưởng nhớ mẹ và bao đồng đội đã hy sinh.

Bác bảo:

– Chiến tranh cướp đi biết bao người thân yêu. Nhưng nó dạy bác biết yêu hòa bình, biết trân trọng từng phút giây bên người mình thương. Lời hứa dưới tán cây bàng năm ấy, bác không thực hiện kịp với mẹ… Nhưng bác mong thế hệ các cháu sẽ thực hiện với Tổ quốc: sống tử tế, học hành chăm chỉ, để xây dựng quê hương giàu đẹp hơn.”

Câu chuyện “Lời hứa dưới tán cây bàng” không chỉ kể về nỗi đau mất mát của một gia đình trong chiến tranh, mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng hòa bình hôm nay.

Trong cuộc sống hiện đại, đôi khi chúng ta vô tình quên đi sự hy sinh của những người đi trước. Qua câu chuyện của bác Thịnh, em hiểu rằng: những nén nhang tri ân, những phút tưởng niệm trong dịp 27/7, 22/12 không phải là hình thức, mà là sự nối dài của lời hứa trách nhiệm – tiếp bước cha anh.

Mỗi học sinh chúng ta hãy sống tốt hơn, biết yêu thương cha mẹ, chăm ngoan học giỏi, rèn luyện đạo đức để xứng đáng với máu xương đã ngã xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn