Bài viết

Lời hứa nơi thôn Bản Luốc

Ở thôn Bản Luốc, nơi những thửa ruộng bậc thang ôm lấy sườn núi như những nếp gấp của thời gian, câu chuyện về anh Lý Kim Dương vẫn được nhắc lại như một phần ký ức không thể phai mờ. Đó không chỉ là câu chuyện của một con người, mà là câu chuyện của cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng tất cả tuổi trẻ và niềm tin.

Tuyên Quang05/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở thôn Bản Luốc, nơi những thửa ruộng bậc thang ôm lấy sườn núi như những nếp gấp của thời gian, câu chuyện về anh Lý Kim Dương vẫn được nhắc lại như một phần ký ức không thể phai mờ. Đó không chỉ là câu chuyện của một con người, mà là câu chuyện của cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng tất cả tuổi trẻ và niềm tin.

Anh sinh năm 1947, lớn lên trong một gia đình thuần nông. Cuộc sống nơi vùng cao còn nhiều thiếu thốn, nhưng tình người thì luôn đong đầy. Từ nhỏ, anh đã quen với nương rẫy, với những buổi sớm mù sương và những chiều muộn lặng gió. Tuổi thơ của anh không có nhiều ước mơ lớn lao, chỉ giản dị là được sống bình yên bên gia đình.

Nhưng rồi chiến tranh đến.

Năm 1967, khi vừa tròn 20 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – anh đã lựa chọn rời xa quê hương. Không ai ép buộc, không ai thúc giục. Đó là sự lựa chọn của một người thanh niên hiểu rõ trách nhiệm của mình với đất nước.

Ngày lên đường, hành trang của anh chỉ là một chiếc ba lô đơn sơ. Nhưng thứ anh mang theo lớn hơn rất nhiều – đó là niềm tin. Trước khi đi, anh nói với em trai:
“Ở nhà thay anh chăm sóc bố mẹ, anh đi đánh giặc rồi sẽ về.”

Một lời hứa giản dị. Nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến nó trở nên thiêng liêng.

Gia đình đã chờ. Chờ trong hy vọng. Chờ trong niềm tin rằng một ngày nào đó, anh sẽ trở về, vẫn là người con trai của núi rừng, vẫn là người anh hiền lành năm nào.

Nhưng chiến tranh không giữ lời hứa thay con người.

Năm 1969, giấy báo tử được gửi về. Không có thi thể. Không có mộ phần. Chỉ có một dòng chữ lạnh lẽo xác nhận sự hy sinh.

Từ đó, lời hứa “sẽ về” trở thành điều không bao giờ thực hiện được. Nhưng kỳ lạ thay, nó vẫn sống mãi – trong ký ức của gia đình, trong những câu chuyện được kể lại qua nhiều thế hệ.

Chiến tranh đã cướp đi mạng sống của anh, nhưng không thể xóa đi ý nghĩa của sự ra đi ấy. Bởi chính những con người như anh đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lời hứa nơi thôn Bản Luốc | Câu chuyện thời hoa lửa