LỜI HỨA TRƯỚC KHI XUẤT TRẬN
Chiều hôm ấy, con sông quê vẫn chảy êm như bao mùa trước. Trên bến nước quen thuộc, anh bộ đội trẻ trong bộ quân phục bạc màu đứng đối diện cô gái mới mười chín tuổi – người anh thương từ thuở còn đi học. Ngày mai anh sẽ lên đường vào chiến trường, và cả hai đều biết rằng lần gặp này có thể là lần cuối họ nhìn thấy nhau trong bình yên. Cô gái đứng lặng, đôi tay đan vào nhau, mắt đỏ hoe nhưng cố giấu. Anh nắm nhẹ tay cô, nói bằng giọng trấn an mà chính anh cũng thấy nghẹn: “Chờ anh nhé. Khi nào
Chiều hôm ấy, con sông quê vẫn chảy êm như bao mùa trước. Trên bến nước quen thuộc, anh bộ đội trẻ trong bộ quân phục bạc màu đứng đối diện cô gái mới mười chín tuổi – người anh thương từ thuở còn đi học. Ngày mai anh sẽ lên đường vào chiến trường, và cả hai đều biết rằng lần gặp này có thể là lần cuối họ nhìn thấy nhau trong bình yên. Cô gái đứng lặng, đôi tay đan vào nhau, mắt đỏ hoe nhưng cố giấu. Anh nắm nhẹ tay cô, nói bằng giọng trấn an mà chính anh cũng thấy nghẹn: “Chờ anh nhé. Khi nào


