Khác

“Lời kể bên bếp lửa của người du kích già”

Một chiều đông, trong chương trình “Uống nước nhớ nguồn”, em cùng các bạn học sinh được đến thăm ông Triệu Văn Lâm – một cựu du kích của xã Kim Phượng.

Thái Nguyên01/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một chiều đông, trong chương trình “Uống nước nhớ nguồn”, em cùng các bạn học sinh được đến thăm ông Triệu Văn Lâm – một cựu du kích của xã Kim Phượng.

Ngôi nhà sàn đơn sơ, khói bếp bay nhẹ. Ông Lâm đã ngoài 80 tuổi, mái tóc bạc trắng, nhưng giọng nói vẫn rắn rỏi.

Ông kể:
“Ngày đó, tụi tôi chỉ bằng tuổi các cháu bây giờ thôi. Ban ngày làm nương, tối đến lại tập trung luyện tập quân sự. Có khi phải đi gác suốt đêm, đói cũng chịu, rét cũng quen.”

Ông dừng lại một lúc, ánh mắt trầm xuống khi nhắc về một trận càn của địch vào làng. Khi ấy, ông cùng đồng đội phải dẫn dân sơ tán lên rừng, vừa bảo vệ người dân, vừa tìm cách đánh lạc hướng địch.

“Có hôm, cả tổ phải nằm im dưới suối lạnh hàng giờ để tránh bị phát hiện. Người run lên vì rét, nhưng không ai dám cử động.”

Nghe đến đó, chúng em lặng đi. Những câu chuyện tưởng như chỉ có trong sách giờ hiện lên rõ ràng qua lời kể của ông.

Trước khi ra về, ông nhìn chúng em, chậm rãi nói:
“Các cháu bây giờ được học hành đầy đủ, phải cố gắng giữ gìn và xây dựng quê hương cho xứng đáng.”

Câu nói ấy theo em mãi trên đường về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Lời kể bên bếp lửa của người du kích già” | Câu chuyện thời hoa lửa