Bài viết

lời kể của các Cựu chiến binh Phổ Yên

“Hãy trân trọng hòa bình, học tập thật tốt, sống có trách nhiệm để xây dựng đất nước ngày càng phát triển.”

Thái Nguyên10/04/2026Dương Thị Ngọc Hà (Trường TH Hồng Tiến I)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tư lại về. Những con đường của thành phố Phổ Yên rợp sắc cờ đỏ sao vàng, lòng người bồi hồi hướng về ngày lịch sử của dân tộc – ngày 30 tháng 4 năm 1975. Trong không khí trang nghiêm ấy, tôi có dịp được gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện của các cựu chiến binh Phổ Yên – những người đã trực tiếp tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Những mái tóc bạc, những đôi bàn tay chai sạn vì năm tháng, nhưng ánh mắt của các bác vẫn ánh lên niềm tự hào khi kể về một thời tuổi trẻ đầy khói lửa.

Các bác kể rằng, đầu năm 1975, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết định, khắp các làng quê Phổ Yên rộn ràng không khí lên đường. Những thanh niên tuổi mười tám, đôi mươi nô nức viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Khi ấy, nhiều người còn đang dang dở việc học, có người mới lập gia đình, có người vừa rời ghế nhà trường, nhưng tất cả đều chung một ý chí: lên đường vì Tổ quốc.

Một bác cựu chiến binh xúc động kể:
“Ngày nhận giấy báo nhập ngũ, chúng tôi vui lắm. Ai cũng mong được ra chiến trường. Khi ấy, thanh niên chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng đất nước còn chia cắt thì mình phải góp sức để thống nhất.”

Ngày lên đường, khắp các làng quê Phổ Yên vang lên tiếng trống, tiếng loa tiễn quân. Những người mẹ tiễn con, người vợ tiễn chồng, những ánh mắt vừa tự hào vừa lo lắng. Hành trang của người lính trẻ ngày ấy chỉ là chiếc ba lô nhỏ, vài bộ quần áo, chiếc võng và một cuốn sổ tay nhỏ. Nhưng trong tim họ là niềm tin mạnh mẽ vào ngày chiến thắng.

Sau thời gian huấn luyện ngắn, các cựu chiến binh Phổ Yên được điều động hành quân vào miền Nam. Cuộc hành quân kéo dài qua nhiều vùng đất. Những đoàn quân nối dài trên những con đường đất đỏ, vượt qua rừng sâu, suối lớn, đèo cao. Có những ngày hành quân từ sáng sớm đến tận đêm khuya, chân phồng rộp, người mệt lả, nhưng không ai dừng bước.

Một bác nhớ lại:
“Có những hôm trời mưa rừng, đường trơn trượt, chúng tôi phải bám vào nhau mà đi. Lương thực thiếu thốn, mỗi người chỉ được chia vài nắm cơm hoặc lương khô. Nhưng không ai than vãn. Tất cả đều động viên nhau cố gắng.”

Trong những ngày hành quân gian khổ ấy, tinh thần đoàn kết của người lính càng thêm bền chặt. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Những bài hát hành quân vang lên giữa núi rừng, giúp các chiến sĩ quên đi mệt mỏi.

Các bác kể rằng, khi tiến gần vào chiến trường miền Nam, không khí chiến đấu trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết. Các đơn vị liên tục nhận lệnh tiến công. Tiếng xe cơ giới, tiếng pháo vang lên suốt ngày đêm. Ai cũng hiểu rằng thời khắc lịch sử đang đến rất gần.

Một bác cựu chiến binh Phổ Yên kể lại:
“Chúng tôi lúc đó rất hồi hộp. Ai cũng mong được tham gia trận đánh cuối cùng. Ai cũng tin rằng đất nước sắp thống nhất.”

Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, các cựu chiến binh Phổ Yên tham gia vào các nhiệm vụ quan trọng: dẫn đường, bảo vệ tuyến đường hành quân, hỗ trợ bộ đội tiến vào Sài Gòn. Công việc diễn ra liên tục ngày đêm. Dù mệt mỏi, nhưng tinh thần chiến đấu của các chiến sĩ vẫn vô cùng mạnh mẽ.

Đêm 29 tháng 4 năm 1975, các đơn vị vẫn miệt mài làm nhiệm vụ. Không ai ngủ, tất cả đều chờ đợi tin tức từ chiến trường. Không khí hồi hộp bao trùm khắp đơn vị.

Và rồi, trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, tin chiến thắng vang lên. Sài Gòn được giải phóng. Đất nước hoàn toàn thống nhất.

Một bác xúc động kể lại:
“Khi nghe tin chiến thắng, chúng tôi ôm chầm lấy nhau. Có người bật khóc. Chúng tôi đã chờ đợi ngày này rất lâu.”

Trong niềm vui chiến thắng, các cựu chiến binh cũng nhớ đến những đồng đội đã hy sinh. Những người lính trẻ đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường. Những cái tên ấy mãi mãi được khắc ghi trong lòng họ.

Sau ngày đất nước thống nhất, các cựu chiến binh Phổ Yên trở về quê hương. Cuộc sống thời bình bắt đầu với nhiều khó khăn, nhưng niềm vui hòa bình khiến tất cả trở nên nhẹ nhàng. Họ bắt tay vào xây dựng quê hương, phát triển kinh tế, nuôi dạy con cái trưởng thành.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng ký ức về những ngày tháng hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn trong lòng các bác. Mỗi dịp tháng Tư về, các cựu chiến binh Phổ Yên lại gặp nhau, cùng ôn lại những kỷ niệm của tuổi trẻ.

Một bác cựu chiến binh chia sẻ:
“Chúng tôi luôn tự hào vì đã góp phần nhỏ bé vào chiến thắng của dân tộc. Hòa bình hôm nay là sự hy sinh của biết bao người.”

Các bác thường nhắn nhủ thế hệ trẻ hôm nay:
“Hãy trân trọng hòa bình, học tập thật tốt, sống có trách nhiệm để xây dựng đất nước ngày càng phát triển.”

Câu chuyện của các cựu chiến binh Phổ Yên là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước của dân tộc Việt Nam. Đó là một thời oanh liệt, khi cả dân tộc đồng lòng chiến đấu vì độc lập, tự do và thống nhất đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn