Lời kể của một tấm huy chương
Đinh Thị Broih, sinh năm 1950, dân tộc Ba Na, quê quán và sinh sống tại xã Tơ Tung, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai. Với những đóng góp trong cuộc kháng chiến, bà được Nhà nước tặng Huy chương Kháng chiến hạng Nhất theo Quyết định số 48 ngày 06/3/1987. Phần thưởng là sự ghi nhận đối với những cống hiến của một người phụ nữ Ba Na dành cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.
Lời kể của một tấm huy chương
Tôi không được sinh ra giữa tiếng súng.
Tôi cũng không có mặt trong những năm tháng gian lao nhất của cuộc kháng chiến. Tôi chỉ xuất hiện vào một ngày của năm 1987, khi đất nước đã yên tiếng bom. Trên mặt tôi là dòng chữ "Huy chương Kháng chiến hạng Nhất".
Nhiều người nghĩ tôi là phần thưởng. Nhưng tôi biết mình chỉ là một lời cảm ơn mà Tổ quốc gửi đến những con người đã âm thầm cống hiến. Một trong những người ấy là bà Đinh Thị Broih, người phụ nữ Ba Na của vùng đất Tơ Tung.
Tôi không biết bà đã đi qua bao nhiêu con đường, đã trải qua bao nhiêu ngày gian khó. Hồ sơ của bà không kể điều đó. Nó chỉ lưu lại vài thông tin ngắn gọn và ngày tôi được trao.Thoạt nhìn, vài dòng ấy có vẻ quá ít để nói về một cuộc đời. Nhưng tôi hiểu, có những điều không cần viết ra vẫn tồn tại.
Tôi hiểu vì sao mình được đặt vào đôi bàn tay đã từng lao động, từng cống hiến, từng sống qua những năm tháng mà sự bình yên là điều ai cũng khát vọng.Từ ngày ấy đến nay, tôi không sáng hơn theo thời gian. Có thể lớp kim loại đã phai màu.Có thể dòng chữ trên mặt tôi không còn nguyên vẹn như ngày đầu. Nhưng ý nghĩa của tôi thì chưa bao giờ cũ.
Mỗi lần một đoàn viên, một học sinh hay một người trẻ nhìn thấy tôi, tôi không mong họ nhớ đến tên mình. Tôi chỉ mong họ hiểu rằng phía sau mỗi tấm huân chương, huy chương là một quãng đời đã dành cho đất nước.Không phải để được khen thưởng. Mà vì khi Tổ quốc cần, thế hệ ấy đã lựa chọn cống hiến. Ngày hôm nay, tôi không còn thuộc về riêng bà Đinh Thị Broih nữa.Tôi thuộc về ký ức của Tơ Tung.Thuộc về niềm tự hào của những người con Ba Na.Thuộc về câu chuyện mà thế hệ hôm nay có trách nhiệm kể lại cho thế hệ mai sau.
Để rồi một ngày nào đó, khi tôi không còn được lưu giữ nguyên vẹn, thì điều còn lại vẫn là lòng biết ơn.Bởi điều quý giá nhất của một tấm huy chương chưa bao giờ nằm ở chất liệu làm nên nó.Mà nằm ở cuộc đời đã khiến nó trở nên xứng đáng.



