Lời kể gửi lại thế hệ sau – đồng đội, nhân dân, chiến tranh và giá trị của hòa bình.
Sau mười bảy năm trong quân ngũ, ông Nguyễn Công Ngự đã đi qua một chặng đường dài của lịch sử đất nước. Từ những chiến trường ở miền Nam, Tây Nguyên, Đường 9 – Nam Lào, Quảng Trị đến những năm tháng làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia, mỗi nơi đều để lại trong ông những ký ức không thể quên.
Sau mười bảy năm trong quân ngũ, ông Nguyễn Công Ngự đã đi qua một chặng đường dài của lịch sử đất nước. Từ những chiến trường ở miền Nam, Tây Nguyên, Đường 9 – Nam Lào, Quảng Trị đến những năm tháng làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia, mỗi nơi đều để lại trong ông những ký ức không thể quên.
Nhưng khi nhìn lại cuộc đời mình, điều ông nhớ không chỉ là những trận đánh hay những chiến trường đã đi qua.
Ông nhớ những người đồng đội.
Có những người đã cùng ông hành quân, cùng thực hiện nhiệm vụ và cùng trải qua những ngày tháng gian khổ. Có những người đã trở về sau chiến tranh. Nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Những mất mát ấy khiến ông hiểu rằng chiến tranh không chỉ được kể bằng những chiến thắng. Đằng sau mỗi chiến thắng là biết bao con người đã phải hy sinh, biết bao gia đình phải chịu cảnh mất mát và biết bao người lính không còn cơ hội trở về quê hương.
Ông cũng nhắc đến nhân dân – những người luôn ở phía sau người lính trong suốt những năm tháng chiến tranh.
Theo ông, cuộc kháng chiến không thể có được những thắng lợi nếu không có sự đóng góp của nhân dân. Người dân góp sức, góp của, che chở và đồng hành cùng bộ đội. Mỗi người một phần việc, mỗi người một sự hy sinh, tất cả cùng góp vào hành trình giành độc lập cho đất nước.
Vì thế, khi kể lại những năm tháng của mình, ông không đặt bản thân ở vị trí trung tâm của câu chuyện. Ông muốn nhắc đến cả những người đã cùng mình chiến đấu và những người dân đã góp phần làm nên những năm tháng lịch sử ấy.
Ở tuổi 88, ông vẫn giữ cuốn nhật ký và sẵn sàng để thế hệ trẻ tìm hiểu, biên tập và lưu giữ. Có lẽ đó cũng là cách ông trao lại những gì mình còn có thể trao cho thế hệ sau.
Bởi ký ức của một người rồi sẽ có lúc phai mờ. Nhưng nếu những câu chuyện được ghi lại, chúng sẽ tiếp tục tồn tại.
Thế hệ trẻ hôm nay không phải trải qua những ngày bom đạn, không phải rời quê hương để đi đến những chiến trường xa xôi. Chính vì vậy, họ càng cần hiểu giá trị của cuộc sống hòa bình hôm nay.
Đằng sau sự bình yên ấy là tuổi trẻ của rất nhiều người đã được gửi lại ở những chiến trường.
Là những người đồng đội không trở về.
Là những gia đình chờ đợi người thân trong vô vọng.
Và là sự đóng góp của cả một thế hệ nhân dân trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh.
Mười bảy năm quân ngũ của ông Nguyễn Công Ngự rồi cũng đã trở thành ký ức. Người lính năm xưa nay đã ở tuổi 88, nhưng những câu chuyện ông kể vẫn còn ý nghĩa đối với những người trẻ chưa từng trải qua chiến tranh.
Có lẽ điều ông muốn gửi lại không phải là một lời kể về riêng mình.
Đó là lời nhắc nhở thế hệ sau hãy biết trân trọng những gì đang có, nhớ đến những người đã hy sinh và gìn giữ hòa bình bằng trách nhiệm của chính mình.
Bởi với người từng đi qua chiến tranh, hòa bình không phải là một điều hiển nhiên.
Hòa bình là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng sự hy sinh và bằng những năm tháng mà cả một thế hệ đã sống hết mình vì đất nước.
Và khi câu chuyện của người lính Nguyễn Công Ngự được kể lại, điều còn ở lại sau cùng không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là giá trị của hòa bình được trao từ thế hệ này sang thế hệ khác.



