Bài viết

LỜI KỂ TỪ THÀNH CỔ

Quảng Ninh27/12/2025Đoàn Phường An Sinh (Đoàn Phường An Sinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
LỜI KỂ TỪ THÀNH CỔ

Buổi chiều hôm ấy, chúng tôi ngồi lặng trong hội trường nhỏ, trước mặt là một bác cựu chiến binh với mái tóc bạc và giọng nói trầm nhưng rắn rỏi. Bác từng là chiến sĩ bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè đỏ lửa năm 1972. Khi bác bắt đầu kể, cả không gian như chùng xuống, thời gian bỗng quay ngược về hơn nửa thế kỷ trước.

Bác nói về những ngày bom đạn dội xuống không ngừng, đất đá rung chuyển, sông Thạch Hãn đỏ màu máu. Những người lính trẻ khi ấy, cũng chỉ mười tám, đôi mươi như chúng tôi bây giờ, đã sống và chiến đấu giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Có đồng đội vừa chia nhau ngụm nước cuối cùng, phút sau đã nằm lại dưới lòng thành cổ. Bác kể mà ánh mắt xa xăm, có lúc nghẹn lại, bàn tay run run nắm chặt chiếc huy hiệu cũ trên ngực áo.

Nghe bác nói, tôi chợt thấy lòng mình nặng trĩu. Chiến tranh không còn là những dòng chữ khô khan trong sách giáo khoa, mà là những ký ức còn nguyên vẹn trong trái tim của một con người đang ngồi trước mặt chúng tôi. Tôi nhận ra rằng, hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu và cả những ước mơ chưa kịp gọi tên của biết bao chiến sĩ.

Buổi nói chuyện kết thúc, chúng tôi đứng dậy vỗ tay thật lâu. Trong giây phút ấy, tôi hiểu rằng trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay không chỉ là ghi nhớ, mà còn là sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Thành cổ Quảng Trị không chỉ là một di tích lịch sử, mà là lời nhắc nhở thiêng liêng để mỗi người trẻ biết trân trọng hòa bình, nuôi dưỡng lý tưởng và cống hiến cho Tổ quốc bằng chính con đường của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn