Lời kêu gọi nhân dịp thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam
Ngày 18-2-1930, đồng chí Nguyễn Ái Quốc viết báo cáo gửi Quốc tế Cộng sản, trong đó có lời kêu gọi nhân dịp thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam bằng tiếng Anh. Nội dung (tạm dịch) Lời kêu gọi như sau:
Hỡi công nhân, nông dân, binh lính, thanh niên, học sinh! Anh chị em bị áp bức, bóc lột!Đảng Cộng sản ở Đông Dương đã được thành lập. Đó là Đảng của giai cấp vô sản. Đảng sẽ dìu dắt giai cấp vô sản lãnh đạo cách mạng An Nam đấu tranh nhằm giải phóng cho toàn thể anh chị em bị áp bức, bóc lột chúng ta. Từ nay anh chị em chúng ta cần phải gia nhập Đảng, ủng hộ Đảng và đi theo Đảng để:Đánh đổ đế quốc Pháp, phong kiến An Nam và giai cấp tư sản phản cách mạng.Làm cho nước An Nam được độc lập.Thành lập Chính phủ công nông binh.Tịch thu tất cả các nhà băng và cơ sở sản xuất của đế quốc trao cho Chính phủ công nông binh.Quốc hữu hóa toàn bộ đồn điền và đất đai của bọn đế quốc và địa chủ phản cách mạng An Nam chia cho nông dân nghèo.Thực hiện ngày làm 8 giờ.Hủy bỏ mọi thứ quốc trái và thuế thân, miễn các thứ thuế cho nông dân nghèo.Đem lại mọi quyền tự do cho nhân dân.Thực hiện giáo dục toàn dân.Thực hiện nam nữ bình quyền.Thay mặt Quốc tế cộng sản và Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Ái Quốc.
Lời kêu gọi của đồng chí Nguyễn Ái Quốc nhân dịp thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, tháng 2-1930.Vào những năm 20 của thế kỷ XX, vấn đề đặt ra cho sự nghiệp giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam là: tiến hành cách mạng giải phóng dân tộc theo con đường nào? Con đường Cần Vương của Phan Đình Phùng đã thất bại. Cái đích quân chủ lập hiến của Phan Bội Châu cũng như dân chủ tư sản của Phan Chu Trinh đều không thành đạt. Vậy thì, cách mạng đi theo đường nào?Từ năm 1920, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tìm ra con đường kết hợp nhuần nhuyễn chủ nghĩa yêu nước chân chính với chủ nghĩa quốc tế vô sản. Tháng 12-1920, tại Đại hội thành lập Đảng Cộng sản Pháp ở Tua, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói với đồng chí Rô-sơ, thư ký của Chủ tịch đoàn đại hội là: Người tán thành Đảng Cộng sản Pháp vì Đảng đi con đường của Lê-nin, mà Lê-nin thì nói rất rõ nhiệm vụ các Đảng Cộng sản là phải giúp đỡ các dân tộc bị mất nước giành độc lập. Giành độc lập cho dân tộc, đó là điều mong muốn của Người khi dời Tổ quốc ra đi và đó cũng là một trong những lý do giải thích việc Người quyết định chọn đường đi cho cách mạng Việt Nam là chủ nghĩa Lê-nin.Để có được tổ chức tiên phong của giai cấp lãnh đạo dân tộc đấu tranh cách mạng, máu của biết bao đồng chí và đồng bào đã đổ. Chúng ta hãy nhớ lại sự kiện thành lập nhóm Cộng sản ở miền Trung là Đông Dương Cộng sản Liên đoàn vào cuối năm 1929. Tỉnh ủy Lâm thời của Tân Việt ở Nghệ An-Hà Tĩnh triệu tập một số cán bộ chủ chốt về họp bàn thành lập Đảng Cộng sản. Có 8 đồng chí họp trên một chiếc thuyền nhỏ tại bến Đò Trai, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh. Bị lộ, các đồng chí đều bị bắt, giải lên tỉnh. Thế mà trên đường đi, đêm khuya ngủ lại, mặc dầu tay bị xích, chân bị cùm, các đồng chí vẫn tranh thủ họp bàn việc lớn. Bản nghị quyết đêm hôm đó của Thường vụ tỉnh ủy được bí mật truyền ngay ra ngoài. Đông Dương Cộng sản Liên đoàn ở miền Trung đã thành lập trong hoàn cảnh như vậy.Trước đòi hỏi của phong trào cách mạng, ngày 3-2-1930, Chủ tịch Hồ Chí Minh triệu tập đại biểu các nhóm Cộng sản ra họp tại Cửu Long, bên cạnh Hương Cảng (Trung Quốc) để bàn việc thành lập Đảng. Hội nghị đã nhất trí lấy tên Đảng là Đảng Cộng sản Việt Nam và thông qua chính cương, sách lược vắn tắt của Đảng do đồng chí Nguyễn Ái Quốc soạn thảo. Những văn kiện ấy đã vạch ra đường lối cách mạng đúng đắn làm cơ sở để Trung ương viết bản Luận cương chính trị sau này.
Tập sách: “Luận cương chính trị” của Đảng Cộng sản Đông Dương được thông qua tại Hội nghị Trung ương tháng 10-1930.Ngày đầu thành lập, Đảng có 211 đảng viên, đến năm 1932 có khoảng 2.400 đảng viên, khi cách mạng tháng Tám năm 1945, có tới 5.000 đảng viên. Từ đó đến năm 1951, số đảng viên lên tới 700.000 đảng viên. Số lượng Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam tính đến kỳ đại hội XI (năm 2011) là khoảng hơn 3,6 triệu đảng viên.Đội ngũ Đảng ta ngày càng lớn mạnh. Trải qua 85 năm, Đảng đã dẫn dắt sự nghiệp cách mạng của dân tộc đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác, đưa dân tộc Việt Nam thoát khỏi kiếp nô lệ, giữ vững độc lập dân tộc, toàn vẹn lãnh thổ và thống nhất giang sơn, đoàn kết chung lòng theo Đảng xây dựng dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh./.
Lời kêu gọi của đồng chí Nguyễn Ái Quốc nhân dịp thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, tháng 2-1930.Vào những năm 20 của thế kỷ XX, vấn đề đặt ra cho sự nghiệp giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam là: tiến hành cách mạng giải phóng dân tộc theo con đường nào? Con đường Cần Vương của Phan Đình Phùng đã thất bại. Cái đích quân chủ lập hiến của Phan Bội Châu cũng như dân chủ tư sản của Phan Chu Trinh đều không thành đạt. Vậy thì, cách mạng đi theo đường nào?Từ năm 1920, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tìm ra con đường kết hợp nhuần nhuyễn chủ nghĩa yêu nước chân chính với chủ nghĩa quốc tế vô sản. Tháng 12-1920, tại Đại hội thành lập Đảng Cộng sản Pháp ở Tua, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói với đồng chí Rô-sơ, thư ký của Chủ tịch đoàn đại hội là: Người tán thành Đảng Cộng sản Pháp vì Đảng đi con đường của Lê-nin, mà Lê-nin thì nói rất rõ nhiệm vụ các Đảng Cộng sản là phải giúp đỡ các dân tộc bị mất nước giành độc lập. Giành độc lập cho dân tộc, đó là điều mong muốn của Người khi dời Tổ quốc ra đi và đó cũng là một trong những lý do giải thích việc Người quyết định chọn đường đi cho cách mạng Việt Nam là chủ nghĩa Lê-nin.Để có được tổ chức tiên phong của giai cấp lãnh đạo dân tộc đấu tranh cách mạng, máu của biết bao đồng chí và đồng bào đã đổ. Chúng ta hãy nhớ lại sự kiện thành lập nhóm Cộng sản ở miền Trung là Đông Dương Cộng sản Liên đoàn vào cuối năm 1929. Tỉnh ủy Lâm thời của Tân Việt ở Nghệ An-Hà Tĩnh triệu tập một số cán bộ chủ chốt về họp bàn thành lập Đảng Cộng sản. Có 8 đồng chí họp trên một chiếc thuyền nhỏ tại bến Đò Trai, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh. Bị lộ, các đồng chí đều bị bắt, giải lên tỉnh. Thế mà trên đường đi, đêm khuya ngủ lại, mặc dầu tay bị xích, chân bị cùm, các đồng chí vẫn tranh thủ họp bàn việc lớn. Bản nghị quyết đêm hôm đó của Thường vụ tỉnh ủy được bí mật truyền ngay ra ngoài. Đông Dương Cộng sản Liên đoàn ở miền Trung đã thành lập trong hoàn cảnh như vậy.Trước đòi hỏi của phong trào cách mạng, ngày 3-2-1930, Chủ tịch Hồ Chí Minh triệu tập đại biểu các nhóm Cộng sản ra họp tại Cửu Long, bên cạnh Hương Cảng (Trung Quốc) để bàn việc thành lập Đảng. Hội nghị đã nhất trí lấy tên Đảng là Đảng Cộng sản Việt Nam và thông qua chính cương, sách lược vắn tắt của Đảng do đồng chí Nguyễn Ái Quốc soạn thảo. Những văn kiện ấy đã vạch ra đường lối cách mạng đúng đắn làm cơ sở để Trung ương viết bản Luận cương chính trị sau này.
Tập sách: “Luận cương chính trị” của Đảng Cộng sản Đông Dương được thông qua tại Hội nghị Trung ương tháng 10-1930.Ngày đầu thành lập, Đảng có 211 đảng viên, đến năm 1932 có khoảng 2.400 đảng viên, khi cách mạng tháng Tám năm 1945, có tới 5.000 đảng viên. Từ đó đến năm 1951, số đảng viên lên tới 700.000 đảng viên. Số lượng Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam tính đến kỳ đại hội XI (năm 2011) là khoảng hơn 3,6 triệu đảng viên.Đội ngũ Đảng ta ngày càng lớn mạnh. Trải qua 85 năm, Đảng đã dẫn dắt sự nghiệp cách mạng của dân tộc đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác, đưa dân tộc Việt Nam thoát khỏi kiếp nô lệ, giữ vững độc lập dân tộc, toàn vẹn lãnh thổ và thống nhất giang sơn, đoàn kết chung lòng theo Đảng xây dựng dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh./.


