Cựu chiến binh

Lời người lính Điện Biên (2)

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, những thung lũng đầy sương muối và khói thuốc súng năm xưa giờ đã được thay thế bằng những đồi chè xanh ngút ngàn, thẳng tắp. Thế nhưng, trên cơ thể của cụ Đỗ Văn Đức — người chiến sĩ lão thành cách mạng sinh năm 1931 — dấu vết của một thời oanh liệt vẫn chưa một ngày bôi xóa. Minh chứng rõ ràng nhất chính là vết lõm sâu hoắm bên mạn sườn phải cùng một bên lá phổi đã không còn nguyên vẹn do mảnh đạn pháo găm sâu.

Nghệ An07/07/2026Trần Đình Tâm (Thôn hoàng hà xã hải châu tỉnh nghệ an)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Một thời hoa lửa – Lời người lính Điện Biên

Tác giả: Trần Đình Tâm – Phó bí thư Đoàn Chi đoàn thôn Hoàng Hà

Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

THÔNG TIN NHÂN VẬT

- Họ và tên nhân vật: Đỗ Văn Đức

- Năm sinh: 1931

- Quê quán: Xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

- Nơi ở hiện nay: Thôn Hoàng Hà xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, những thung lũng đầy sương muối và khói thuốc súng năm xưa giờ đã được thay thế bằng những đồi chè xanh ngút ngàn, thẳng tắp. Thế nhưng, trên cơ thể của cụ Đỗ Văn Đức — người chiến sĩ lão thành cách mạng sinh năm 1931 — dấu vết của một thời oanh liệt vẫn chưa một ngày bôi xóa. Minh chứng rõ ràng nhất chính là vết lõm sâu hoắm bên mạn sườn phải cùng một bên lá phổi đã không còn nguyên vẹn do mảnh đạn pháo găm sâu.

Ở cái tuổi xế chiều, hình ảnh cụ ông tóc bạc phơ như cước, vóc dáng hao gầy nhưng tác phong vẫn nhanh nhẹn, nghiêm nghị đậm chất nhà binh luôn khiến con cháu và hàng xóm láng giềng vô cùng kính trọng.

Trận cuồng phong dưới chân đồi độc lập

Mùa xuân năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào những trận đánh công kiên giành giật từng tấc đất thuộc phân khu bắc. Chàng thanh niên Đỗ Văn Đức khi ấy vừa tròn 23 tuổi, là chiến sĩ thông tin liên lạc thuộc Trung đoàn 165, Đại đoàn 312. Nhiệm vụ của cụ là phải giữ vững đường dây điện thoại kết nối giữa hầm chỉ huy và các đồn bốt tiền tiêu, đảm bảo mệnh lệnh tác chiến không bị gián đoạn dù chỉ một giây.

Trưa hôm ấy, trận địa bị cày xới nát vụn bởi những loạt pháo 105 ly liên tiếp của địch. Một hồi còi báo động vang lên: đường dây liên lạc ra trận địa phía trước đã bị đứt. Không một chút chần chừ, cụ Đức ôm cuộn dây cáp, lao mình ra khỏi chiến hào giữa làn mưa đạn dày đặc. Cụ bò rạp trên nền đất đầy bùn và máu, nhanh tay nối lại từng đoạn dây bị đứt.

Đúng lúc cụ vừa chập hai đầu dây cuối cùng lại với nhau để thông suốt liên lạc:

· Một quả đạn pháo rơi trúng ngay cạnh bụi cây nơi cụ đang ẩn nấp.

· Tiếng nổ long trời lở đất hất văng cụ Đức vào vách chiến hào, đất đá đổ sập chôn vùi nửa thân người.

· Một mảnh pháo sắc lẹm, đỏ rực như thanh gươm nung xé toạc lớp áo trấn thủ, găm thẳng vào mạn sườn phải, xuyên sâu vào lồng ngực.

Máu tuôn ra xối xả, cụ Đức cảm thấy một cơn nghẹn ứ nơi cổ họng, hơi thở lịm dần rồi chìm vào hôn mê, tay vẫn nắm chặt giắc cắm hộp nguồn điện thoại.

Nghị lực phi thường từ một bên lá phổi

Được đồng đội đào bới từ đống đất đá và cáng về trạm quân y dã chiến cứu chữa kịp thời, cụ Đức đã vượt qua lưỡi hái tử thần một cách thần kỳ. Tuy nhiên, vết thương quá nặng đã phá hủy đi một phần lá phổi phải của cụ. Các bác sĩ thời đó đã phải thực hiện một ca phẫu thuật rút mảnh pháo vô cùng phức tạp và buộc phải cắt bỏ phần phổi bị hoại tử để giữ lại mạng sống cho người chiến sĩ trẻ.

Trở về đời thường với danh hiệu thương binh, cụ Đức phải làm quen với một cuộc sống hoàn toàn mới với sức khỏe giảm sút nghiêm trọng. Với một bên phổi không còn nguyên vẹn, những công việc nặng nhọc như gánh nước, cày ruộng, cuốc đất đối với cụ đều trở thành những thử thách cực hạn. Chỉ cần đi bộ một quãng ngắn hay làm việc hơi quá sức là cụ lại hụt hơi, lồng ngực đau thắt lại và thở dốc tai tái cả mặt.

Nhưng ý chí kiên cường của người chiến sĩ Điện Biên không cho phép cụ đầu hàng nghịch cảnh. Không thể làm việc nặng, cụ Đức chuyển sang làm những công việc cần sự tỉ mẩn và trí óc.

Cụ xin vào làm thủ kho cho hợp tác xã, rồi tự mày mò học nghề sửa chữa đồng hồ, máy móc nhỏ. Đôi bàn tay cụ kiên trì tháo mở từng chiếc bánh răng, sửa từng cái lò xo để kiếm thêm thu nhập phụ giúp gia đình. Những đêm đông lạnh giá, vết thương cũ ở mạn sườn lại lên cơn đau buốt nhói, những cơn ho khan kéo dài rút cạn sức lực, nhưng cụ vẫn lặng lẽ chịu đựng, chưa bao giờ than vãn một lời. Bằng nghị lực phi thường ấy, cụ cùng vợ nuôi dạy các con ăn học thành tài, trở thành những công dân gương mẫu.

Tiếng thở bình yên giữa trời tự do

Giờ đây, ở cái tuổi xế chiều của một cụ già gần trăm tuổi, mỗi khi thời tiết thay đổi, trái gió trở trời, vết sẹo sâu bên mạn sườn cụ Đức lại giật lên từng hồi, lồng ngực đau nhức nhối như có ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong. Những lúc như thế, cụ thường ngồi lặng yên trên chiếc ghế mây bên hiên nhà, chậm rãi nhấp từng ngụm trà ấm để làm dịu đi cơn ho.

Nhìn ra mảnh sân tràn ngập ánh nắng, nơi bầy cháu chắt đang nô đùa ríu rít dưới hàng nhãn xum xuê trĩu quả, ánh mắt cụ Đức ánh lên sự mãn nguyện và thanh thản lạ kỳ. Khi có ai đó hỏi cụ có nuối tiếc sức khỏe và một phần cơ thể đã gửi lại nơi chiến trường năm xưa, cụ khẽ mỉm cười, giọng nói tuy thều thào vì thiếu hơi nhưng vẫn vô cùng ấm áp:

"Tiếc cái sức khỏe của thời trẻ chứ cháu, có nó thì làm được bao việc mờ. Nhưng chưa bao giờ cụ hối hận. Cụ mất đi một góc phổi, nhưng đổi lại, con cháu cụ ngày nay được hít thở bầu không khí tự do, độc lập, được sống dưới một bầu trời hòa bình không còn khói bom thuốc súng. Sự đánh đổi đó, với người lính năm xưa, là cái giá quá xứng đáng và vinh quang!"

---Tg. Trần Đình Tâm-

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lời người lính Điện Biên (2) | Câu chuyện thời hoa lửa