Lời người mẹ liệt sĩ – Bức thư chưa bao giờ gửi
Tôi là mẹ của một liệt sĩ.
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày con tôi khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Vậy mà trong căn nhà nhỏ này, chiếc ba lô bạc màu, lá thư cuối cùng và tấm giấy báo tử vẫn được tôi gìn giữ như những báu vật.
Ngày con đi, con mới vừa tròn hai mươi tuổi. Con nắm đôi bàn tay gầy guộc của mẹ rồi cười:
– "Mẹ ở nhà đừng lo cho con. Bao giờ đất nước hòa bình, con sẽ về phụ mẹ cấy lúa."
Mẹ chỉ biết gật đầu. Mẹ cố nuốt nước mắt vào trong vì không muốn con nhìn thấy sự yếu lòng của mình. Mẹ hiểu, sau lưng người lính là quê hương, là gia đình, là Tổ quốc đang cần những người con dũng cảm.
Những tháng ngày sau đó, cứ mỗi lần có người đưa thư về là tim mẹ lại đập thật nhanh. Lá thư nào con cũng kể rất ít về gian khổ. Con chỉ viết rằng đơn vị vẫn khỏe, đồng đội thương yêu nhau như anh em một nhà và dặn mẹ giữ gìn sức khỏe.
Cho đến một buổi chiều mưa...
Có tiếng xe đạp dừng trước cổng. Hai chú cán bộ xã bước vào. Chỉ nhìn ánh mắt của các chú, mẹ đã hiểu.
Đôi chân mẹ khuỵu xuống.
Tờ giấy báo tử ghi vỏn vẹn mấy dòng: "Đồng chí đã anh dũng hy sinh trong khi chiến đấu bảo vệ Tổ quốc."
Mẹ ôm tờ giấy vào lòng mà không khóc thành tiếng. Có lẽ nỗi đau lúc ấy quá lớn, đến cả nước mắt cũng cạn khô.
Sau này, đồng đội của con trở về kể lại: Hôm ấy, đơn vị bị địch bao vây. Con đã tình nguyện ở lại chặn địch để đồng đội rút lui an toàn. Khi được tìm thấy, tay con vẫn còn ôm chặt khẩu súng, mắt vẫn hướng về phía trước.
Nghe đến đó, mẹ vừa đau, vừa tự hào.
Con đã không trở về như lời hứa năm nào.
Nhưng con đã trở về trong màu cờ đỏ của Tổ quốc, trong sự bình yên của đất nước hôm nay.
Mỗi dịp tháng Bảy, các cháu đoàn viên, thanh niên lại đến thắp hương cho con. Có cháu hỏi mẹ:
– "Bà có trách chiến tranh đã cướp mất người con của mình không?"
Mẹ mỉm cười, lau tấm ảnh đã ngả màu theo năm tháng rồi nói:
"Chiến tranh đã lấy đi con trai của mẹ. Nhưng nếu ngày ấy không có những người con như nó đứng lên, thì làm gì có hòa bình để các cháu được học hành, được cười nói như hôm nay. Mẹ đau vì mất con, nhưng mẹ chưa bao giờ hối hận vì đã sinh ra một người con biết sống vì Tổ quốc."
Giờ đây, tóc mẹ đã bạc trắng. Mỗi chiều, mẹ vẫn ngồi trước hiên nhà, nhìn về con đường năm xưa con đã đi.
Mẹ không còn mong con trở về nữa.
Bởi mẹ biết, con đang hiện diện trong màu cờ tung bay giữa quảng trường, trong tiếng cười của trẻ nhỏ, trong những cánh đồng yên bình không còn tiếng bom rơi đạn nổ.
Nếu có điều gì mẹ muốn nhắn gửi đến thế hệ hôm nay, thì đó là:
Các con không cần phải sống như thời chiến, nhưng hãy sống xứng đáng với những người đã ngã xuống. Đừng để sự hy sinh của hàng triệu người con đất Việt chỉ còn là những dòng chữ trong sách lịch sử. Hãy yêu Tổ quốc bằng những việc làm tử tế, học tập, lao động và cống hiến mỗi ngày. Đó chính là nén hương đẹp nhất dâng lên những người liệt sĩ đã mãi mãi nằm lại cho đất nước nở hoa độc lập, kết trái tự do.



