LỜI NHẮN GỬI TRƯỚC PHÚT CHIA XA
Tác giả : Bùi Ngọc Linh
Trần Phú là một trong những người đặt những viên gạch đầu tiên cho quá trình xây dựng tổ chức Đảng Cộng sản Việt Nam. Ông trở thành Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng khi tuổi đời còn rất trẻ. Cuộc đời hoạt động của ông chỉ kéo dài chưa đầy ba thập kỷ, nhưng những đóng góp trong những năm đầu của cách mạng đã để lại dấu ấn sâu sắc.
Trần Phú sinh năm 1904 tại Quảng Trị, trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Cha ông là một nhà giáo, từng tham gia phong trào chống Pháp. Tuổi thơ của Trần Phú gắn với nhiều vùng đất miền Trung và ông sớm chứng kiến cảnh đất nước chịu sự thống trị của thực dân.
Từ khi còn trẻ, Trần Phú đã tham gia các hoạt động yêu nước. Ông từng dạy học tại Trường Quốc học Vinh và tham gia Hội Phục Việt, một tổ chức yêu nước của thanh niên lúc bấy giờ.
Năm 1926, Trần Phú sang Trung Quốc và sau đó được đào tạo tại Trường Đại học Phương Đông ở Liên Xô. Tại đây, ông có điều kiện tiếp cận lý luận cách mạng và nghiên cứu phong trào công nhân quốc tế.
Năm 1930, Trần Phú trở về Việt Nam đúng vào thời điểm Đảng Cộng sản Việt Nam vừa ra đời.
Ông được giao nhiệm vụ quan trọng trong việc xây dựng đường lối và tổ chức của Đảng.
Tại Hội nghị Trung ương tháng 10/1930, Trần Phú được bầu làm Tổng Bí thư đầu tiên.
Khi ấy ông mới 26 tuổi.
Đó là giai đoạn phong trào cách mạng gặp vô vàn khó khăn. Thực dân Pháp tăng cường bắt bớ, đàn áp các cơ sở cách mạng trên cả nước.
Trần Phú vẫn tiếp tục hoạt động.
Ông tham gia xây dựng Luận cương chính trị tháng 10/1930, một văn kiện quan trọng trong lịch sử hình thành đường lối cách mạng của Đảng thời kỳ đầu.
Đầu năm 1931, Trần Phú bị thực dân Pháp bắt tại Sài Gòn.
Trong thời gian bị giam giữ, sức khỏe của ông suy yếu nghiêm trọng.
Ngày 6/9/1931, Trần Phú qua đời tại Nhà thương Chợ Quán, Sài Gòn, khi mới 27 tuổi.
Trước lúc qua đời, ông vẫn giữ tinh thần kiên định và căn dặn các đồng chí tiếp tục công việc cách mạng.
Cuộc đời Trần Phú dừng lại quá sớm.
Ông không có cơ hội chứng kiến những bước phát triển tiếp theo của phong trào cách mạng và cũng không thể nhìn thấy ngày đất nước giành được độc lập.
Nhưng những đóng góp của ông trong giai đoạn đầu đã trở thành một phần quan trọng của lịch sử Đảng và lịch sử cách mạng Việt Nam.
Trần Phú ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng câu chuyện về ông không chỉ là câu chuyện của một người lãnh đạo cách mạng. Đó còn là câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã dành tuổi trẻ cho những lý tưởng lớn trong thời kỳ đất nước còn chìm trong bóng tối thuộc địa. Những lời nhắn gửi của ông trước lúc ra đi vì thế vẫn được nhắc lại như một dấu ấn về ý chí của người chiến sĩ cách mạng đầu thế kỷ XX.



