Bài viết

LỜI NHẮN TỪ ĐỒNG ĐỘI

CÂU CHUYỆN: LỜI NHẮN TỪ ĐỒNG ĐỘI

Hưng Yên21/12/2025HS lớp 8A - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều ngày 29/4/2025 , con đường nhỏ dẫn vào căn nhà đơn sơ của bác cựu chiến binh Nguyễn Văn Thời rợp bóng tre già. Tiếng chim cuối ngày vang lên nhẹ nhàng, yên bình

Em cùng các bạn lớp 8A bước vào nhà với chút rụt rè, trên ngực áo là chiếc khăn quàng đỏ thắm. Trước mặt em là người lính năm xưa – mái tóc đã bạc, tấm lưng không còn thẳng, nhưng ánh mắt vẫn sáng và sâu như mang theo cả một bầu trời ký ức.

Sau chén trà nóng, em lễ phép hỏi:
“Bác ơi, ngày xưa đi bộ đội có vất vả lắm không ạ?”

Bác mỉm cười hiền hậu. Nụ cười ấy chậm rãi, lặng lẽ, rồi bác nhìn xa xăm ra khoảng sân đầy nắng. Dường như, ký ức đã đưa bác trở về những năm tháng không có tiếng chim hót, chỉ có tiếng bom rơi, đạn nổ; không có ánh đèn phố, chỉ có ánh sao rừng và ngọn lửa chiến hào.

Bác bắt đầu kể…

Bác sinh năm mười chín bốn mươi mấy, lớn lên khi đất nước còn chia cắt. Năm bác tròn mười tám tuổi, bác xung phong nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ bác tiễn con chỉ có một nắm cơm và dặn dò vỏn vẹn một câu:
- “Con đi giữ nước, mẹ ở nhà chờ ngày thắng lợi.”

Bác và đồng đội hành quân vào chiến trường trong những đêm không trăng. Đường rừng hun hút, bom cày xới đất đá ngổn ngang. Có những lúc đói đến lả người, mỗi người chỉ có một nắm gạo rang, chia nhau từng hạt. Nhưng lạ lắm, chẳng ai than vãn. Ai cũng tin rằng mình đang đi trên con đường đúng đắn nhất của tuổi trẻ.

Có một trận đánh mà bác không bao giờ quên. Đó là một đêm mưa rừng, đơn vị bác nhận lệnh chốt giữ một điểm cao. Địch pháo kích dữ dội, đất đá văng đầy chiến hào. Bác và đồng đội bám trụ, tay run vì lạnh, tim đập vì hồi hộp, nhưng không ai rời vị trí.

Ngay bên cạnh bác là Tuấn – người đồng đội cùng quê. Tuấn trẻ hơn bác một tuổi, hay cười và rất nhớ nhà. Trong lúc pháo nổ, Tuấn quay sang nói với bác:
- “Nếu em có mệnh hệ gì, bác nhắn giúp em với mẹ là em không sợ đâu nhé.”

Chưa kịp trả lời thì một tiếng nổ lớn vang lên. Khi khói tan, Tuấn đã nằm yên. Bác ôm chặt lấy đồng đội mà nước mắt cứ trào ra, nhưng không có thời gian để khóc. Trận địa còn đó, nhiệm vụ còn đó.

Sau trận đánh, điểm cao được giữ vững. Nhưng đơn vị bác mất đi nhiều người. Bác cùng đồng đội chôn cất anh em ngay bên sườn đồi, chỉ kịp cắm một cành cây làm dấu. Mỗi nấm mồ là một ước mơ còn dang dở, một tuổi trẻ gửi lại cho Tổ quốc.

Chiến tranh kéo dài, bác đi qua nhiều chiến trường, bị thương hai lần. Có lúc tưởng chừng không qua khỏi, nhưng nghĩ đến lời mẹ dặn, nghĩ đến đồng đội đã ngã xuống, bác lại gắng gượng đứng lên.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, bác đứng giữa sân đơn vị, nghe tin chiến thắng mà lòng nghẹn lại. Vui mừng có, nhưng nước mắt cũng nhiều. Bác mừng vì đất nước hòa bình, nhưng đau vì nhiều đồng đội không còn được trở về.

Giờ đây, ngồi trước mặt cháu, bác chỉ là một ông già tóc bạc. Nhưng trong tim bác vẫn nguyên vẹn hình ảnh của lòng yêu nước đã giúp con người vượt qua sợ hãi, nơi sự hy sinh thầm lặng đã làm nên độc lập hôm nay.

Bác kể xong, lặng im một lúc rồi nói khẽ: “Các cháu không cần phải cầm súng như chúng bác ngày xưa. Chỉ cần sống tốt, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và đất nước – thế là các cháu đã tiếp nối được tinh thần của một thời máu lửa rồi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn