Lời ru của bà
Bà Ngoan đã mất chồng, mất con trong chiến tranh. Bà ở cùng mấy đứa cháu mồ côi. Mỗi lần bom nổ, bà kéo cháu vào lòng, ru bằng câu ru cũ:
“À ơi… rồi giặc tan…”
Tiếng ru run run nhưng đều đặn, làm lũ trẻ bớt sợ. Có lần bom đánh sập nửa nhà, bà che cho cháu, bị thương nặng.
Bà qua đời sau đó. Những đứa trẻ lớn lên vẫn nhớ tiếng ru ấy — tiếng ru át cả tiếng bom trong thời hoa lửa.



