Lời ru giữa mưa bom
Hà là mẹ của ba người con, chồng hy sinh sớm ngoài mặt trận. Khi giặc càn vào làng, Hà cùng dân sơ tán, nhưng vẫn nhận nhiệm vụ nuôi giấu cán bộ. Đêm đêm, dưới hầm tránh bom chật hẹp, Hà ru các con ngủ bằng những câu hát khe khẽ.
Có lần, giặc lùng sục rất gần. Cán bộ đang trốn dưới hầm, còn đứa con út của Hà thì khóc vì đói. Giặc đi sát miệng hầm, tiếng giày đinh nện trên đất lạnh người. Hà ôm con, ru đều đều, giọng run nhưng không dừng lại. Lạ thay, đứa bé nín khóc.
Giặc bỏ đi. Đêm hôm ấy, Hà ngồi im rất lâu, mồ hôi lạnh ướt lưng áo. Sau này, trong một trận bom, Hà hy sinh khi đang che cho các con. Người ta vẫn kể rằng, ở vùng đất ấy, mỗi khi trời nổi gió đêm, vẫn nghe văng vẳng tiếng ru – lời ru của người mẹ giữa mưa bom bão đạn.



