Lời thề bằng máu trên vách tường đá Đà Lạt
Câu chuyện kiên trung về Đại tá, Anh hùng Phan Thị Ngọc Tươi, người nữ biệt động Bến Tre tham gia cách mạng từ năm 13 tuổi và biến nhà tù thiếu nhi thành chiến trường rực lửa.
Sinh năm 1956 tại vùng đất đồng khởi Bến Tre, Phan Thị Ngọc Tươi sớm gánh chịu nỗi đau mất mát khi cha hy sinh trên chiến trường. Biến đau thương thành hành động, mới 13 tuổi, cô bé nhỏ nhắn đã dũng cảm bước vào con đường cách mạng đầy hiểm nguy. Trong vai trò chiến sĩ biệt động, bà liên tục cải trang, nhận những nhiệm vụ mật và trực tiếp đối mặt với ranh giới sinh tử mà không hề run sợ.
Bước ngoặt lớn đến vào năm 1972, khi Phan Thị Ngọc Tươi vừa tròn 16 tuổi. Trong một trận chiến khốc liệt, bà quyết định ở lại đơn độc chiến đấu, kiên cường chặn đứng mũi tiến công của quân địch để đồng đội rút lui an toàn. Kết quả, bà bị sa vào tay giặc và bị đày đến Nhà tù thiếu nhi Đà Lạt — nơi nổi tiếng với những đòn tra tấn tàn bạo nhằm khuất phục ý chí của các chiến sĩ nhỏ tuổi.
Tại xà lim lạnh lẽo, trước những ngón đòn tra tấn dã man "chết đi sống lại", người con gái Bến Tre vẫn giữ vững khí tiết kiên trung, quyết không nửa lời khai báo. Không chịu khuất phục, bà đã dùng chính máu và móng tay của mình để khắc lên tường nhà giam câu thơ bất hủ: "Xương ta gãy để nối liền Nam Bắc / Máu ta rơi cho bộ đội trưởng thành". Lời thề sắc đá ấy đã trở thành ngọn lửa niềm tin, tiếp thêm sức mạnh chiến đấu cho toàn bộ tù chính trị thiếu nhi lúc bấy giờ.
Sau ngày đất nước thống nhất, người nữ chiến sĩ năm xưa tiếp tục cống hiến cho quê hương trong lực lượng Công an nhân dân, được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và mang cấp hàm Đại tá. Câu chuyện của bà là minh chứng hùng hồn cho tinh thần "tuổi nhỏ chí lớn", nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá thiêng liêng của hai chữ hòa bình.



