Cựu chiến binh

LỜI THỀ BÊN DÒNG SÔNG VÀM CỎ

Bên dòng sông Vàm Cỏ Đông, người lính Trịnh Ngọc Sự đã chứng kiến cả sự sống và cái chết trong gang tấc. Một lời thề giữ trọn trận địa được ông khắc ghi suốt đời. Đó là ký ức không bao giờ phai của thời hoa lửa.

Thanh Hóa23/12/2025Nguyễn Thị Kiều. Nguyễn Thị Hiền. Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, sau Hiệp định Paris, chiến trường miền Nam vẫn vô cùng phức tạp, và ông Trịnh Ngọc Sự cùng đơn vị được giao nhiệm vụ bảo vệ hệ thống thông tin liên lạc tại khu vực ven sông Vàm Cỏ Đông, tỉnh Long An, nơi địch thường xuyên tổ chức tập kích nhằm giành quyền kiểm soát địa bàn. Với vai trò Trung đội phó thông tin, ông vừa trực tiếp chỉ huy vừa trực tiếp tham gia chiến đấu khi cần thiết. Ông kể rằng có những đêm nước sông dâng cao, cả tổ phải ngâm mình hàng giờ để giữ dây thông tin không bị lộ, muỗi đốt đến sưng người nhưng không ai dám lên bờ.
“Chúng tôi thề với nhau, còn người thì còn dây,” ông Sự nhớ lại, giọng chậm rãi nhưng chắc nịch. Trong một trận càn lớn, trung đội bị vây ép, thông tin gần như tê liệt, ông đã chủ động bơi qua sông trong đêm, mang theo cuộn dây dự phòng, nối lại mạch liên lạc giúp đơn vị kịp thời nhận lệnh rút quân an toàn. Hành động ấy khiến ông bị sốt rét ác tính nhiều tháng, nhưng ông nói rằng “so với đồng đội hy sinh thì mình vẫn còn may mắn”.
Người viết cho rằng chính những khoảnh khắc cận kề sinh tử ấy đã làm nên phẩm chất kiên trung của người lính Trịnh Ngọc Sự, và sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội đến năm 1985 mới xuất ngũ, mang theo ký ức về dòng sông Vàm Cỏ như một phần máu thịt của đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn