LỜI THỀ BIỂN KHƠI: THƯỢNG SĨ TIỂU ĐỘI TRƯỞNG NGUYỄN TRỌNG TUÝ
LỜI THỀ BIỂN KHƠI: THƯỢNG SĨ TIỂU ĐỘI TRƯỞNG NGUYỄN TRỌNG TUÝ
Mạch truyện đỏ của cuộc thi khép lại bằng một nốt lặng đầy đau đớn nhưng vô cùng cao đẹp về người chiến sĩ hải quân, người đã hòa xương máu mình vào dòng hải lưu lạnh giá để giữ gìn bờ cõi biên cương của Tổ quốc. Người anh hùng thắp lửa ấy chính là Thượng sĩ, Tiêu đội trưởng Nguyễn Trọng Tuý, sinh năm 1949 tại xã Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Bước vào chiến trường biển đảo thuộc đơn vị P2M với bản lĩnh của người trai hai mươi lăm tuổi, anh Tuý mang trên vai trọng trách nặng nề bảo vệ mạch máu vận tải chiến lược trên biển. Ngày 15 tháng 7 năm 1974, một đợt phục kích quy mô lớn bằng tàu chiến và máy bay trực thăng của địch bao vây chặt biên đội tàu của ta hòng bắt sống và tịch thu vũ khí. Trên boong tàu lộ thiên giữa làn bão đạn phạt ngang mặt, anh Tuý gầm lên chỉ huy, hai tay ghì chặt khẩu súng phòng không quét liên tục vào máy bay địch, tạo khoảng trống thời gian quý giá cho các chiến sĩ kích hoạt khối bộc phá hủy tàu nhằm giữ bí mật quân sự. Một loạt đạn đại liên bắn trúng boong tàu hất văng người tiểu đội trưởng kiên trung xuống dòng nước xiết. Chi tiết biểu tượng khắc sâu vào tâm khảm đồng đội chính là chiếc còi chỉ huy bằng đồng móp méo vì sức ép bom, dẫu dính máu tươi và ngập trong vị mặn của biển cả nhưng vẫn được anh ngậm chặt trong miệng như một mệnh lệnh giữ biển chưa bao giờ tắt. Anh ra đi khi tuổi hai mươi lăm đang ở độ chín, gửi lại thân xác cho biển sâu nhưng linh hồn anh đã hóa thành sóng cả bảo vệ chủ quyền quốc gia. Câu kết đắt giá cho cuộc đời anh chính là dáng đứng hiên ngang trước họng pháo, thắp lên một thông điệp vĩnh cửu gửi lại thời nay: Đừng bao giờ quên lãng quá khứ, hãy sống sao cho xứng đáng với từng mét đường độc lập hôm nay được đổi bằng cả sinh mạng của những người anh hùng nằm lại tuổi đôi mươi.



