LỜI THỀ CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ TUỔI ĐÔI MƯƠI
Có những tuổi thanh xuân đã hóa thân thành bất tử để đổi lấy mùa xuân độc lập cho dân tộc. Ngày 16/02/1967, tại chiến trường Bình Định rực lửa, chiến sĩ Đỗ Trọng Mạnh đã ngã xuống khi vừa tròn 20 tuổi. Người con quê hương Thanh Hóa ấy đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, viết nên một trang sử hào hùng về ý chí kiên cường của người lính Sư đoàn 3 Sao Vàng.
Mùa xuân năm 1967, chiến trường miền Trung bước vào giai đoạn đối đầu cực kỳ khốc liệt. Quân Mỹ huy động hỏa lực tối tân hòng nghiền nát các đơn vị chủ lực của ta. Giữa những ngày đêm đối mặt với máy bay oanh tạc và pháo bầy, chiến sĩ Đỗ Trọng Mạnh cùng đơn vị C36, Trung đoàn 22 (Sư đoàn 3 Sao Vàng) vẫn kiên cường bám trụ trận địa, thực hiện nhiệm vụ chốt chặn bảo vệ hành lang chiến lược.
Ngày 16/02/1967 (tức ngày mùng 8 tháng Giêng năm Đinh Mùi), khi dư vị Tết quê nhà vẫn còn đâu đó trong tâm trí những người lính trẻ, quân địch bất ngờ mở cuộc tấn công quy mô lớn vào vị trí của đơn vị anh. Tiếng bom gầm rú xé toạc bầu trời, đất đá cày xới khắp các chiến hào. Đỗ Trọng Mạnh, chàng trai 20 tuổi với gương mặt sạm đen vì khói súng, đã dũng cảm cùng tổ chiến đấu bám chắc công sự, đánh trả quyết liệt các đợt tiến công của bộ binh Mỹ.
Trong khoảnh khắc sinh tử, khi địch cậy đông tràn lên định dùng hỏa lực áp chế tổ chiến đấu, Đỗ Trọng Mạnh đã không ngần ngại xông ra khỏi vị trí an toàn, dùng lựu đạn và súng tiểu liên bắn găm vào đội hình giặc. Hành động quả cảm của anh đã chặn đứng đà tiến của quân thù, tạo điều kiện cho đồng đội kịp thời phản công. Một loạt pháo kích nghiệt ngã đã dội trúng vị trí anh đang chiến đấu. Đỗ Trọng Mạnh anh dũng hy sinh ngay trên mảnh đất Hoài Nhơn khi tuổi đời còn rất trẻ.
Anh ngã xuống giữa mùa xuân rực rỡ nhất của đời người, mang theo khát vọng về một ngày đất nước thống nhất. Máu của người chiến sĩ xứ Thanh đã hòa vào đất mẹ Bình Định, trở thành một phần máu thịt của quê hương, tiếp thêm sức mạnh cho các thế hệ thanh niên Sao Vàng tiếp bước trên con đường giải phóng dân tộc.



