Khác

LỜI THỀ SẮT SON GIỮA THỜI HOA LỬA

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những câu chuyện về một thời “hoa lửa” vẫn luôn sống mãi trong ký ức dân tộc. Đó là thời của bom đạn, của những cuộc chia ly không hẹn ngày gặp lại, nhưng cũng là thời của lý tưởng cao đẹp, của lòng yêu nước và những tình cảm chân thành, thủy chung son sắt. Giữa những năm tháng khốc liệt ấy, câu chuyện tình của ông Huỳnh Đức Nữa và bà Cao Thị Hoa đã trở thành minh chứng đẹp đẽ cho sức mạnh của tình yêu và niềm tin vượt lên trên chiến tranh, mất mát.

Đà Nẵng05/07/2026Võ Khánh Linh (điện bàn đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những câu chuyện về một thời “hoa lửa” vẫn luôn sống mãi trong ký ức dân tộc. Đó là thời của bom đạn, của những cuộc chia ly không hẹn ngày gặp lại, nhưng cũng là thời của lý tưởng cao đẹp, của lòng yêu nước và những tình cảm chân thành, thủy chung son sắt. Giữa những năm tháng khốc liệt ấy, câu chuyện tình của ông Huỳnh Đức Nữa và bà Cao Thị Hoa đã trở thành minh chứng đẹp đẽ cho sức mạnh của tình yêu và niềm tin vượt lên trên chiến tranh, mất mát.

Ông Huỳnh Đức Nữa sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Điện Ngọc giàu truyền thống cách mạng. Mới 14 tuổi, ông đã tham gia hoạt động cách mạng, mang trong mình tinh thần quả cảm của tuổi trẻ Việt Nam thời chiến. Những năm tháng thanh xuân của ông gắn liền với tiếng súng, những trận càn và những lần đối mặt với cái chết. Đến năm 1967, ông trở thành chiến sĩ Đại đội Đặc công biệt động quận 3 – Đà Nẵng. Với sự gan dạ và mưu trí, ông cùng đồng đội lập nhiều chiến công và ba lần được phong tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”.

Năm 1972, trong thời gian ra miền Bắc điều trị bệnh sốt rét, định mệnh đã đưa ông gặp bà Cao Thị Hoa – cô y tá trẻ thuộc Huyện đội Duy Xuyên, Quảng Nam. Cùng là những người con của quê hương miền Trung đầy nắng gió, cùng sống và chiến đấu vì Tổ quốc, họ nhanh chóng tìm thấy ở nhau sự đồng cảm sâu sắc. Giữa những ngày chiến tranh khốc liệt, tình yêu của họ đến nhẹ nhàng nhưng chân thành như một đóa hoa nở giữa bom đạn.

Trước ngày trở lại chiến trường vào đầu năm 1974 để tham gia các trận đánh ác liệt tại Thượng Đức và Nông Sơn, ông Nữa đã đến gặp bà Hoa để nói lời tạm biệt. Giữa thời khắc chia ly đầy bất trắc, họ đã trao cho nhau một lời hứa thiêng liêng. Ông nói rằng nếu chiến tranh cướp đi mạng sống của một trong hai người thì người còn lại hãy đến thắp nén nhang nơi phần mộ như một lời từ biệt. Nhưng nếu cả hai còn sống, dù ở bất cứ nơi đâu cũng phải tìm lại nhau.

Lời hứa ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần cho cả hai trong những tháng ngày chiến tranh ác liệt nhất.

Thế nhưng chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ mà còn để lại những mất mát đau thương. Đêm 10.3.1975, tại chiến trường Phước Lâm, một quả mìn đã cướp đi đôi chân của ông Huỳnh Đức Nữa. Từ một người lính đặc công gan dạ, ông trở thành thương binh mất cả hai chân. Nỗi đau thể xác chưa nguôi thì mặc cảm trở thành gánh nặng cho người mình yêu lại càng giày vò ông nhiều hơn.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà Hoa không ngừng đi tìm người yêu năm cũ. Bà đạp xe qua nhiều bệnh viện ở miền Trung, dò hỏi tin tức trong vô vọng. Có lúc bà chỉ nhận được những cái lắc đầu hoặc những câu trả lời mơ hồ rằng ông đã được chuyển ra Bắc điều trị. Nhưng chưa bao giờ bà nghĩ đến chuyện từ bỏ.

Trong khi đó, ông Nữa viết thư cho bà với mong muốn bà quên mình để tìm hạnh phúc mới. Ông nghĩ rằng người con gái ấy xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn, thay vì phải gắn bó với một thương binh tàn tật. Nhưng đáp lại lá thư đầy mặc cảm ấy là một lời hồi âm khiến ông xúc động suốt cuộc đời:

“Dù anh còn bước đi hay không, em vẫn giữ trọn lời hứa của chúng mình. Quãng đời còn lại hãy để em làm đôi chân của anh.”

Câu nói giản dị nhưng chứa đựng biết bao yêu thương, thủy chung và hy sinh. Đó không chỉ là lời động viên, mà còn là lời thề son sắt của người phụ nữ dành cho người mình yêu giữa những mất mát của chiến tranh.

Cuối năm 1976, ông Huỳnh Đức Nữa và bà Cao Thị Hoa chính thức nên duyên vợ chồng. Đám cưới của họ không có váy cưới lộng lẫy, không có tiệc cưới sang trọng, nhưng lại là minh chứng đẹp nhất cho một tình yêu vượt qua bom đạn, vượt qua thương đau và nghịch cảnh.

Những năm tháng sau đó, cuộc sống của gia đình ông bà vẫn còn nhiều khó khăn. Hậu quả chiến tranh khiến người con trai của họ bị nhiễm chất độc da cam. Gánh nặng gia đình phần lớn đặt lên vai bà Hoa. Nhưng chưa bao giờ bà than trách số phận. Bà vẫn âm thầm chăm sóc chồng con, trở thành chỗ dựa vững chắc cho gia đình. Còn ông Nữa, dù ngồi trên chiếc xe lăn cũ kỹ, vẫn luôn cố gắng phụ giúp vợ và chăm lo cho con bằng tất cả tình yêu thương của mình.

Ngày hôm nay, trong căn nhà nhỏ đơn sơ đã nhuốm màu thời gian, những tấm huân chương, huy chương vẫn được gìn giữ như minh chứng cho một thời tuổi trẻ hào hùng. Nhưng có lẽ, điều đẹp nhất còn lại chính là tình yêu bền bỉ của hai con người đã đi cùng nhau qua chiến tranh và gần nửa thế kỷ cuộc đời.

Câu chuyện của ông Huỳnh Đức Nữa và bà Cao Thị Hoa không chỉ là một chuyện tình cảm động, mà còn là biểu tượng đẹp của thế hệ sống trong “thời hoa lửa” – thế hệ đã hy sinh tuổi xuân cho hòa bình của đất nước. Tình yêu của họ nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng, có trách nhiệm và giữ gìn những giá trị thủy chung, son sắt của con người Việt Nam.

-Hết -

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn