Bài viết

Lời thề sắt son trên mảnh đất địa đạo Đức Huệ

Về với Đức Huệ những ngày này, khi đứng trước những cánh đồng xanh ngắt, ta khó lòng hình dung hết những gian khổ của một thời "bom cày, đạn xới". Nhưng sâu trong lòng đất phèn mặn ấy, những câu chuyện về sự bám trụ vẫn luôn được kể lại như một phần máu thịt của quê hương Long An.

Tây Ninh14/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn đèn bền bỉ qua ba thế kỷ của mẹ

Nhắc đến Đức Huệ, làm sao quên được hình bóng Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết – người mẹ đã sống qua ba thế kỷ như một gốc tùng già che chở cho đàn con cách mạng. Mười lần tiễn các con trai lên đường, bảy lần nỗi đau xé lòng khi các anh không trở về, nhưng mẹ chưa bao giờ có ý định rời bỏ mảnh đất gần đồn Cả Rưng. Mẹ chọn ở lại để giữ cái "gốc", để làm trạm dừng chân an toàn cho các chiến sĩ giải phóng. Đêm đêm, dưới mái tranh đơn sơ giữa vùng biên giới, mẹ vẫn lặng lẽ thắp lên ngọn đèn lồng nhỏ. Ánh sáng ấy không chỉ dẫn lối cho các đoàn quân vượt qua hiểm nguy của kẻ thù mà còn là biểu tượng của niềm tin tất thắng, khẳng định rằng dù giặc có tàn bạo đến đâu cũng không thể dập tắt được lòng yêu nước của người mẹ Long An.

Khí phách người chiến sĩ không bao giờ rời dân

Đồng hành cùng những người mẹ hậu phương là những người con quả cảm như Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh. Xuất thân từ thân phận đi ở đợ nghèo khó, anh mang trong mình khát khao mãnh liệt về sự tự do. Với tài bắn súng "thiện xạ" và bản lĩnh của người dẫn đầu, anh đã tham gia hơn 130 trận đánh, trở thành tấm gương sáng cho phong trào du kích tại địa phương. Nhưng có lẽ, hình ảnh đẹp nhất của anh là những đêm cùng đồng đội thức trắng, tay búa tay kìm giúp dân dựng lại 90 ngôi nhà bị địch đốt phá. Anh hiểu rằng, để đánh thắng kẻ thù, trước hết phải giữ được "thế trận lòng dân". Ý chí "một tấc không đi, một ly không rời" của anh chính là sức mạnh thép để giữ vững từng bờ kênh, tấc đất của vùng biên giới Đức Huệ.

Mạch sống tiềm tàng dưới lòng đất phèn

Tại vùng đất địa đạo này, lời thề Rừng Rong "Độc lập hay là chết!" không phải là điều gì xa vời, mà nó nằm trong từng mét đất đào sâu, từng hộp thư bí mật chuyển đi ngay dưới chân kẻ thù. Đó là cuộc chạy đua của sự bền bỉ: đời cha hy sinh thì đời con tiếp bước, tạo nên một dòng chảy sức mạnh liên tục qua các thế hệ. Chính sự hy sinh thầm lặng của mẹ Viết và bản lĩnh kiên cường của anh Đảnh đã kết thành một sức mạnh tổng hợp, đánh bại mọi âm mưu bình định, góp phần dọn đường cho ngày đại thắng mùa Xuân năm 1975.

Gia tài họ để lại cho thế hệ chúng ta hôm nay tại Đức Huệ là những mùa khóm thơm, những ruộng lúa vàng và bài học vô giá về đức hy sinh. Những câu chuyện về "Thời hoa lửa" sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm lòng người, tôn vinh khí tiết hào hùng của vùng đất Long An "Trung dũng kiên cường, toàn dân đánh giặc".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lời thề sắt son trên mảnh đất địa đạo Đức Huệ | Câu chuyện thời hoa lửa