Lời thề sau cuối - Anh Hùng Nguyễn Văn Trỗi
Lời thề sau cuối - Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi
Trong lịch sử kháng chiến của dân tộc, có những cái tên đã vượt ra khỏi giới hạn của một kiếp người để trở thành biểu tượng cho lòng quả cảm. Nguyễn Văn Trỗi – người thợ điện thành phố Sài Gòn – chính là minh chứng sống động nhất cho chân lý: cái chết có thể kết thúc một sự sống, nhưng không bao giờ có thể dập tắt được một ý chí thiên tài. Anh ra đi khi tuổi thanh xuân đang ở độ rực rỡ nhất, khi những ước mơ về một mái ấm nhỏ cùng người vợ trẻ mới cưới chưa kịp tròn đầy. Nhưng trước vận mệnh của non sông, anh đã chọn hy sinh cái riêng để tạc nên một dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ.
Giây phút hào hùng nhất, lắng đọng nhất không phải là lúc anh đặt quả mìn bên cầu Công Lý, mà chính là những phút giây cuối cùng tại pháp trường khám Chí Hòa. Đối diện với cái chết, trước họng súng của kẻ thù và sợi dây trói nghiệt ngã, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ được một phong thái ung dung đến lạ lùng. Anh khước từ mọi sự khoan hồng giả tạo, khước từ cả chiếc băng đen bịt mắt để được nhìn thấy mảnh đất quê hương lần cuối. Trong khoảnh khắc đối mặt với tử thần, người chiến sĩ ấy không hề run sợ, anh đã dùng những hơi thở cuối cùng để hô vang những lời thề đanh thép về niềm tin tuyệt đối vào thắng lợi của dân tộc.
Tiếng súng nổ sầm sập, nhưng nó không thể lấn át được tiếng hát của một tâm hồn tự do. Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống dưới chân giàn giáo, nhưng hình ảnh anh đứng hiên ngang, đôi mắt rực sáng lửa hận thù và lòng yêu nước đã trở thành một tượng đài vĩnh cửu. Anh không chết, anh hóa thân vào những dòng điện mang ánh sáng đi khắp muôn phương, hóa thân vào từng viên gạch, con đường của thành phố hôm nay. Viết tiếp câu chuyện về anh chính là học cách sống có trách nhiệm với hòa bình, là giữ gìn ngọn lửa khát vọng không bao giờ tắt trong tim, để mỗi khi đứng trước thử thách, chúng ta lại nhớ về người thanh niên đã biến pháp trường thành bục vinh quang của một dân tộc anh hùng.



