Cựu chiến binh

LỜI THỀ TRÊN BIỂN CÔN ĐẢO

Câu chuyện tái hiện những năm tháng đấu tranh kiên cường của các chiến sĩ cách mạng bị giam giữ tại Côn Đảo trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù phải sống giữa lao tù khắc nghiệt, chịu đòn roi và biệt giam, họ vẫn giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Trong ký ức của ông Phạm Văn Đức, lời thề dưới tiếng sóng biển Côn Đảo năm nào đã trở thành ngọn lửa tinh thần không bao giờ tắt.

Đắk Lắk22/05/2026Nguyễn Ngọc Khánh Ngân (Trường TH Trần Quốc Tuấn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, Côn Đảo phủ đầy nắng gió nhưng phía sau những hàng rào thép gai là cuộc sống tăm tối của hàng nghìn tù nhân chính trị.

Ông Phạm Văn Đức bị bắt khi đang tham gia hoạt động cách mạng tại miền Tây Nam Bộ. Sau nhiều lần tra khảo, ông bị đưa ra Côn Đảo bằng một con tàu chật kín tù nhân.

“Ngày bước xuống cầu tàu, tôi nghe tiếng sóng biển rất lớn,” ông kể. “Nhưng lớn hơn cả là tiếng khóa sắt và tiếng quát tháo của lính canh.”

Cuộc sống trong trại giam vô cùng khắc nghiệt. Tù nhân bị đánh đập, lao động nặng nhọc và thường xuyên bị bỏ đói. Những căn phòng biệt giam nóng như thiêu đốt vào ban ngày, lạnh buốt khi đêm xuống.

Dù vậy, những người tù cách mạng vẫn âm thầm đấu tranh.

Ban đêm, khi lính gác đi qua, họ dùng tín hiệu gõ lên tường để hỏi thăm nhau. Có người bí mật chép thơ, có người truyền nhau từng mẩu tin chiến thắng từ đất liền.

Ông Đức nhớ nhất một đêm mưa lớn cuối năm 1972. Gió biển rít từng cơn qua song sắt. Trong buồng giam tối om, một người đồng đội già bất ngờ cất giọng:

“Dù có phải nằm lại nơi này, chúng ta cũng không được khuất phục.”

Sau câu nói ấy, mọi người lặng im rồi đồng loạt nắm chặt tay nhau trong bóng tối.

Người đồng đội già chậm rãi nói tiếp:

“Khi đất nước hòa bình, phải kể cho thế hệ sau biết rằng người Việt Nam đã sống như thế nào trong thời hoa lửa.”

Đêm đó, giữa tiếng sóng biển Côn Đảo, những người tù cùng nhau thề sẽ giữ vững niềm tin đến cùng.

Ít lâu sau, nhiều cuộc đấu tranh trong trại nổ ra để phản đối chế độ giam giữ hà khắc. Dù bị đàn áp dữ dội, tinh thần của những người tù vẫn không suy chuyển.

Mùa xuân năm 1975, tin miền Nam giải phóng truyền đến Côn Đảo như một tia nắng lớn sau những năm dài tăm tối. Những cánh cổng sắt mở ra, nhiều người bật khóc khi nhìn thấy bầu trời tự do.

Ông Đức bước ra ngoài bãi biển, lặng nhìn những con sóng bạc đầu xô vào bờ đá. Ông nhớ đến những đồng đội đã hy sinh trong ngục tù và lời thề năm xưa dưới đêm mưa biển đảo.

Nhiều năm sau, mỗi lần trở lại Côn Đảo, ông vẫn mang theo bó hoa trắng đến nghĩa trang Hàng Dương. Đứng trước những hàng mộ lặng im, ông thường kể cho lớp trẻ nghe về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng rực sáng lòng yêu nước.

Ông nói:

“Thời hoa lửa không chỉ có chiến trường súng đạn. Có những trận chiến diễn ra trong nhà tù, nơi con người chiến thắng bằng ý chí và niềm tin.”

Và giữa biển trời Côn Đảo hôm nay, lời thề năm ấy dường như vẫn còn vang vọng theo tiếng sóng không bao giờ ngừng nghỉ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn