LỜI THỀ TRÊN CAO ĐIỂM QUẢNG TRỊ
Câu chuyện kể về liệt sĩ Nguyễn Đình Bội — người con của vùng đất Đồng Bẩm, Thái Nguyên. Nhập ngũ giữa mùa xuân năm 1968, anh cùng đơn vị hành quân vào chiến trường Quảng Trị khốc liệt nhất. Truyện khắc họa sự hy sinh anh dũng của người Binh nhất tại chốt cao điểm năm 1970 qua lời kể của người đồng đội cùng nhập ngũ Vũ Văn Nhắc.
CHƯƠNG 1: MÙA XUÂN LÊN ĐƯỜNG NĂM 1968
Ngày 20 tháng 4 năm 1968, khi những cánh rừng ở Thái Nguyên xanh ngắt màu lá mới, chàng thanh niên Nguyễn Đình Bội tạm biệt gia đình ở xã Đồng Bẩm để lên đường tòng quân. Cùng đi với anh trong đợt tuyển quân rầm rộ năm ấy có Vũ Văn Nhắc (sinh năm 1948, quê ở Bình Sơn, Sông Công).
Cả hai cùng được biên chế vào đơn vị thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự (BCHQS) tỉnh Thái Nguyên. Những ngày đầu huấn luyện tại quê nhà, Bội và Nhắc đã trở nên thân thiết như anh em ruột thịt. Nguyễn Đình Bội là một Binh nhất hiền lành nhưng vô cùng quyết đoán trong nhiệm vụ, còn Vũ Văn Nhắc khi đó là Hạ sỹ, luôn sát cánh cùng Bội trong từng buổi tập hành quân mang vác nặng.
— "Bội này, mình cùng đi từ đất chè, sau này thắng giặc nhất định phải cùng nhau về thái chè, uống nước vối nhé!" — Anh Nhắc thường vỗ vai bạn khích lệ trước giờ hành quân vào Nam.
CHƯƠNG 2: TIẾN VÀO TỌA ĐỘ LỬA QUẢNG TRỊ
Sau thời gian huấn luyện, đơn vị nhận lệnh hành quân vào chiến trường Quảng Trị — nơi được mệnh danh là "túi bom" của cả nước lúc bấy giờ. Giữa cái nắng cháy da của gió Lào và những trận mưa bom bão đạn rình rập, Nguyễn Đình Bội và Vũ Văn Nhắc đã cùng nhau chia lửa trên khắp các nẻo đường chiến dịch.
Nhiệm vụ của các chiến sĩ BCHQS tỉnh Thái Nguyên tại đây vô cùng cam go: Chốt giữ các cao điểm chiến lược để ngăn chặn các cuộc càn quét của địch. Điều kiện sống tại hầm chốt vô cùng khắc nghiệt, thiếu cơm, thiếu nước, nhưng tinh thần của Binh nhất Nguyễn Đình Bội vẫn vững vàng như bàn thạch. Anh luôn xung phong ở lại những vị trí khó khăn nhất để đồng đội được nghỉ ngơi.
CHƯƠNG 3: KHÚC BI TRÁNG TRÊN CHỐT CAO ĐIỂM
Năm 1970, cuộc chiến tại các cao điểm ở Quảng Trị bước vào giai đoạn giằng co quyết liệt. Địch tập trung pháo binh và không quân đánh phá dữ dội vào chốt của đơn vị nhằm chiếm lại vị trí chiến lược.
Trong một trận chiến đấu ác liệt, khi quân thù ồ ạt tiến lên cao điểm, Nguyễn Đình Bội đã anh dũng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Anh ngã xuống ngay trên trận địa, máu của người con Thái Nguyên đã thấm sâu vào đất đỏ Quảng Trị vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Sự hy sinh của Bội là một nỗi đau thắt lòng đối với Hạ sỹ Vũ Văn Nhắc. Giữa khói lửa mịt mù và sự bao vây của quân thù, đồng đội chỉ kịp nén đau thương, an táng anh ngay tại Khu vực gần chốt cao điểm để anh tiếp tục canh giữ vùng đất mà mình đã dâng hiến cả thanh xuân.
CHƯƠNG 4: NỖI NIỀM NGƯỜI Ở LẠI SAU NỬA THẾ KỶ
Chiến tranh khép lại, ông Vũ Văn Nhắc trở về quê hương Bình Sơn, Sông Công, Thái Nguyên. Dù thời gian đã lùi xa hơn 50 năm, nhưng hình ảnh người chiến sĩ Nguyễn Đình Bội quả cảm năm xưa chưa bao giờ phai nhạt trong lòng ông.
Suốt mấy mươi năm qua, ông Nhắc vẫn luôn đau đáu về người đồng đội nằm lại nơi chiến trường Quảng Trị xa xôi. Ông nhớ rõ ngày nhập ngũ 20/04/1968, nhớ quê hương Đồng Bẩm của bạn và đặc biệt là ký ức về khu vực gần chốt — nơi ông đã tiễn đưa bạn vào lòng đất mẹ năm 1970. Đối với ông, đó là một món nợ nghĩa tình, là lời thề của những người lính năm xưa vẫn còn vang vọng.
Ở tuổi xế chiều, ông Nhắc hy vọng qua những thông tin này, thân nhân của liệt sĩ Nguyễn Đình Bội tại Đồng Bẩm sẽ có thêm manh mối để đưa anh trở về với quê hương Thái Nguyên sau bao năm dài nằm lại nơi miền đất lửa.
Thông tin người cung cấp:
Tên người cung cấp: Vũ Văn Nhắc (Năm sinh: 1948)
Số điện thoại: 01658 146 562
Địa chỉ: Bình Sơn - Sông Công - Thái Nguyên
Thông tin binh nghiệp: Nhập ngũ 20/04/1968, Hạ sỹ, Chiến sỹ BCHQS tỉnh Thái Nguyên.



