LỜI THỀ TRÊN CHIẾN LŨY BA TƠ
Nguyễn Thị Hà
Đêm ở vùng núi Ba Tơ ngập tràn sương lạnh và tiếng gió ngàn xào xạc. Xa xa, tiếng pháo tầm xa từ căn cứ Đức Phổ vọng lại từng hồi rền rĩ, đều đặn và lạnh lẽo như nhịp đập của máy móc. Trong căn hầm âm tăm tối của Bệnh xá Đức Phổ, ánh đèn dầu lạc tù mù hắt lên vách đất những cái bóng chập chờn.
Thùy ngồi đó, hai bàn tay gầy gò nhòe mực chần chừ trên trang nhật ký mở rộng. Mùi huyết thanh, mùi thuốc sát trùng cồn gạc quyện với mùi đất ẩm tạo nên một thứ không khí đặc quánh, khó thở. Bên ngoài hầm, tiếng thở rên hờ hụi của những người binh sĩ trẻ tuổi thỉnh thưởng lại cất lên, xé rách cái tĩnh mịch của núi rừng Quảng Ngãi năm 1970.
Chị mới 27 tuổi, một cô gái gốc Huế, lớn lên tại thủ đô Hà Nội. Mang theo lý tưởng trong sáng và đôi mắt biết nói bước vào vùng tuyến đầu khốc liệt nhất của chiến trường Khu 5. Bàn tay vốn quen cầm cây bút máy trên giảng đường Y khoa nay đã hằn sâu những vết chà xát của gạc thương, quen cầm dao mổ dưới ánh đèn măng-xông rung lắc vì tiếng bom tàn phá.
Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố
-Đặng Thùy Trâm-
Thời gian trôi qua trong gian khổ và hy sinh. Ngày 22 tháng 6 năm 1970, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm cùng đồng đội nhận nhiệm vụ trong một chuyến công tác vượt qua địa hình hiểm trở từ vùng núi Ba Tơ trở về đồng bằng. Đây là hành trình chứa đầy nguy hiểm khi quân thù bủa giăng lực lượng phục kích khắp các ngả đường. Khi đoàn công tác đang di chuyển qua khu vực Bệnh xá Đức Phổ, bất ngờ một toán lính Mỹ tổ chức tập kích dữ dội. Tiếng súng đạn rền vang xé tan không gian yên bình của núi rừng. Tiếng trực thăng gầm hú sát đọt cây, đạn cày xới mặt đất thành từng hố sâu hoắm. Trước tình thế hiểm nghèo, nguy cơ toàn bộ bệnh xá và thương binh bị bao vây là rất lớn, Đặng Thùy Trâm đã không một chút đắn đo. Chị phân công cho các đồng chí, y tá khẩn trương đưa thương binh rút sâu vào an toàn nấp trong lòng núi rừng. Còn chị, người bác sĩ trẻ tay cầm chiếc súng carbine, quyết định ở lại một mình chiến đấu để thu hút hỏa lực của địch, gác đường cho đồng đội rút lui. Giữa vòng vây của kẻ thù với họng súng đen ngòm, Đặng Thùy Trâm đứng đó—kiên cường và không một chút sợ hãi. Chị đã ngoan cường chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, mang trọn tinh thần quả cảm của Marius, của chú bé Gavroche trên chiến lũy thành Paris năm nào. Chị chiến đấu không chỉ bằng vũ khí, mà bằng cả niềm tin sắt đá vào độc lập, tự do của Tổ quốc.
Tiếng súng vang lên đanh gọn rồi lịm dần. Đồng chí Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời chưa tròn 28 tuổi.
Chị ngã xuống trên nền đất mẹ Quảng Ngãi anh hùng, nhưng ngọn lửa cháy bỏng trong cuốn sổ tay nhật ký bọc vải của chị thì không bao giờ tắt. Cuốn nhật ký ấy, qua bao thăng trầm của lịch sử và dải đất đại dương, đã trở thành biểu tượng bất tử cho một thế hệ thanh niên Việt Nam: sống rực rỡ, yêu tha thiết và sẵn sàng hy sinh trọn vẹn cho quê hương.
Sau khi tập kích bắn phá Bệnh xá Đức Phổ, Fredric Whitehurst - một lính Mỹ, tại chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi tìm thấy một cuốn sổ tay được bọc bằng vải, định châm lửa đốt nhưng người thông dịch của ông đã cản: "Đừng đốt. Bản thân nó đã có lửa rồi !"



