LỜI THỀ TRƯỚC BIỂN LỬA RỪNG SÁC
Hà Quang Vóc sinh năm 1947, tại thôn Yên Định, xã Đầm Hà – một miền quê nghèo ven biển. Cha ông là thợ rèn, quanh năm đỏ lửa bên lò than, còn mẹ tảo tần ruộng đồng, sớm hôm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Là người con thứ năm trong tám anh chị em, Hà Quang Vóc lớn lên trong thiếu thốn, nhưng được nuôi dưỡng bằng sự cứng cỏi của thép rèn và sự nhẫn nại của đất làng.
Năm 1966, khi tuổi đời còn rất trẻ, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Đảng và Tổ quốc, ông khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Những ngày lửa đạn tại chiến dịch Khe Sanh đã tôi luyện người lính trẻ thành một chiến sĩ gan góc, không lùi bước trước hiểm nguy. Ba năm sau, ông được tuyển chọn, đào tạo đặc công tại Đoàn 305 – nơi hun đúc những con người “đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng”.
Năm 1971, giữa chiến trường khốc liệt, Hà Quang Vóc vinh dự được đứng trong hàng ngũ Đảng Lao động Việt Nam. Từ đó, ông liên tục đảm nhiệm những vị trí quan trọng trong Đội 5, Trung đoàn 10, Đoàn 27, Bộ Chỉ huy Miền, trực tiếp hoạt động ở những khu vực được chính quyền Sài Gòn coi là bất khả xâm phạm.
Trong số những mục tiêu khó khăn nhất, Tổng kho xăng dầu Nhà Bè được ví như “cái dạ dày nhiên liệu” của Mỹ - Ngụy. Kho này tập trung nhiên liệu của ba hãng lớn Caltex, Shell và Essco; riêng kho Shell rộng tới 14ha với 72 bồn chứa khổng lồ, cung cấp hơn một nửa lượng xăng dầu cho quân đội và dân sự Sài Gòn. Hệ thống phòng thủ ở đây dày đặc: hàng rào song sắt cao 3,5m, chó nghiệp vụ, mìn, pháo sáng, tháp canh, đèn pha, máy bay trinh sát L19, trực thăng tuần tra, và cả “đặc khu Rừng Sác” bị canh gác 24/24h.
Phá được kho xăng Nhà Bè là một bài toán sinh tử.
Suốt 14 tháng, Đội 5 âm thầm trinh sát, đo từng dòng chảy, đếm từng ca gác, tính đến 11 tình huống có thể xảy ra. Cuối cùng, tám chiến sĩ tinh nhuệ nhất được chọn, chia thành hai tổ cảm tử để thâm nhập vào “con đường máu”. Trong lễ xuất quân của Đoàn 10 Rừng Sác, trước lá cờ Tổ quốc, Hà Quang Vóc – người chiến sĩ đặc công rắn rỏi – đã thề một câu ngắn gọn mà vang như sấm:
“Chưa đốt kho Shell, thì chưa trở về.”
Đêm mùng 2 rạng sáng 3/12/1973, ông được phân công làm đội phó Đội 5, thuộc Tổ 2 đánh kho xăng. Dưới màn đêm đặc quánh, tổ đặc công lặng lẽ cắt rào, bò qua bãi đất trống rộng gần 200m², tiếp cận hàng rào cao 1,5m của khu kho kiên cố nhất. Khi vào đến bên trong, các chiến sĩ chia thành hai mũi, áp sát mục tiêu, lắp đặt thuốc nổ.
Gần 1 giờ sáng, những tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Kho xăng Nhà Bè bùng cháy dữ dội. Còi báo động rú inh ỏi, đạn bắn loạn xạ, tàu thuyền náo loạn trên sông, máy bay C47 trút pháo sáng xuống như ban ngày. Trong mưa bom bão đạn, Hà Quang Vóc bình tĩnh ném lựu đạn, mở đường máu, che chở cho đồng đội rút lui an toàn.
Ngọn lửa từ kho Shell cháy suốt 12 ngày đêm, lan sang các kho xăng khác, làm rung chuyển toàn bộ hậu phương chiến lược của Mỹ - Ngụy, khiến cả thế giới phải kinh ngạc.
Nhưng đó chưa phải là trận đánh cuối cùng của người chiến sĩ đặc công quả cảm ấy.
Đầu năm 1974, khi giữ cương vị Trung đội trưởng, Hà Quang Vóc được giao nhiệm vụ tiêu diệt một tàu chở đầy xăng dầu của Mỹ neo đậu trên sông Lòng Tàu. Đúng ngày xuất kích, ông lên cơn sốt nặng. Đơn vị dự tính thay người khác, nhưng trước tinh thần xung phong và ý chí sắt đá của một đảng viên, chỉ huy đã đồng ý để ông tiếp tục nhiệm vụ.
Đêm 1/2/1974, trong làn nước đen ngòm của sông Lòng Tàu, Hà Quang Vóc cùng đồng đội ôm súng, ngực đeo bộc phá, lặng lẽ trườn đi. Khi đến gần mục tiêu, ông ra lệnh cho đồng đội tiến thẳng, còn mình tạt ngang, nổ súng vào toán lính gác để đánh lạc hướng.
Tiếng súng của ông vang lên giữa đêm tối. Và rồi, tiếng nổ long trời xé toang mặt sông, lửa đỏ rực cả bến nước. Tàu xăng của địch chìm trong biển lửa. Đồng đội rút lui an toàn.
Còn Hà Quang Vóc – người chiến sĩ đặc công Rừng Sác – đã vĩnh viễn nằm lại giữa dòng sông, lấy thân mình che chắn cho đồng đội, hoàn thành trọn vẹn sứ mệnh của một người lính cách mạng.
Sự hy sinh của ông góp phần phá vỡ vành đai bảo vệ cửa ngõ Sài Gòn, đập tan tuyến vận chuyển xăng dầu, vũ khí của Mỹ - Ngụy, viết thêm một trang vàng chói lọi cho lực lượng Đặc công Rừng Sác trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc.
Tên ông – Anh hùng Liệt sĩ Hà Quang Vóc – sẽ còn mãi, như một lời thề bất tử giữa biển lửa Rừng Sác, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau về giá trị của độc lập, tự do được đánh đổi bằng máu xương của những con người anh hùng.



