Lời Thép Giữa Lưới Lửa
Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Viết Xuân trên trận địa pháo cao xạ miền Bắc, người đã nén chặt nỗi đau bị nát một bên chân, đứng vững trên mâm pháo để truyền lửa chiến đấu cho đồng đội bằng lời hô vang dội trời xanh.
Những năm giữa thập niên 1960, đế quốc Mỹ điên cuồng mở cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân ra miền Bắc. Tỉnh Quảng Bình — "vùng đất lửa" cửa ngõ tiền tuyến — trở thành nơi hứng chịu hàng vạn tấn bom đạn mỗi ngày. Để bảo vệ bầu trời và các tuyến đường chi viện, những mâm pháo cao xạ của ta phải phơi mình giữa các cao điểm trống trải, đối đầu trực diện với những "thần sấm", "con ma" hiện đại. Tại Đại đội 3 pháo cao xạ, có một người chính trị viên trẻ tuổi, luôn sát cánh cùng chiến sĩ trong từng trận đánh. Anh là Nguyễn Viết Xuân.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, một biên đội máy bay phản lực Mỹ bất ngờ lao xuống đánh phá ác liệt trận địa của Đại đội 3 tại miền tây Quảng Bình. Tiếng động cơ gầm rú xé toạc không gian, bom nổ chát chúa cày nát các công sự, khói độc mịt mù phủ kín các mâm pháo.
Ngay từ những phút đầu, cuộc chiến đã diễn ra vô cùng không cân sức. Máy bay địch hết chiếc này đến chiếc khác thay nhau lao thục mạng xuống trút bom. Giữa làn mưa đạn, Nguyễn Viết Xuân không đứng trong hầm chỉ huy mà bước hẳn lên thành công sự. Anh cầm cờ chỉ huy, dõng dạc phân tích hướng bay của địch để các pháo thủ kịp thời quay nòng bám mục tiêu.
Trong đợt oanh tạc thứ ba, một quả tên lửa của địch nổ ngay sát mâm pháo số 1. Sức ép khủng khiếp hất văng Nguyễn Viết Xuân xuống giao thông hào. Khi đồng đội lao đến, họ bàng hoàng thấy một chân của anh đã bị mảnh đạn chém nát, máu chảy ra xối xả, thịt da lẫn vào bùn đất.
Nhìn thấy người chính trị viên của mình bị trọng thương, các pháo thủ trẻ có phần dao động, nhịp bắn bỗng chốc khựng lại. Nhận ra sự nguy hiểm của tinh thần chiến đấu lúc này, Nguyễn Viết Xuân nghiến chặt răng nén cái đau xé ruột gan. Anh dùng một tay ôm chặt lấy chân, tay kia vịn vào thành công sự, cố sức rướn thẳng người đứng dậy trên một chân còn lại.
Mái tóc sạm đen khói súng, đôi mắt rực lửa nhìn thẳng vào những chiếc máy bay Mỹ đang lao xuống, anh dồn hết sức bình sinh từ lồng ngực, hét lớn một lời hô vang vọng khắp trận địa:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Lời hô đanh thép như một luồng điện truyền qua từng công sự, đốt cháy lòng căm thù của toàn đại đội. Biến đau thương thành sức mạnh, các pháo thủ lập tức siết chặt tay quay. Bốn khẩu pháo cao xạ đồng loạt khạc lửa, tuôn bão đạn lên trời xanh. Một chiếc F-4 của Mỹ trúng đạn bùng cháy như một bó đuốc, lao đầu xuống dãy núi phía xa.
Trận đánh kết thúc thắng lợi, bầy diều hâu Mỹ hốt hoảng tháo chạy khỏi bầu trời Quảng Bình. Nhưng đó cũng là lúc người chính trị viên kiên trung ngã vào lòng đồng đội. Do vết thương quá nặng và mất máu quá nhiều, anh đã anh dũng hy sinh ở tuổi 31.
Nguyễn Viết Xuân ra đi, nhưng lời hô của anh không tắt. "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" đã trở thành một khẩu hiệu bất tử, bộ quần áo đẫm máu của anh hóa thành ngọn đuốc thắp sáng ý chí chiến đấu cho toàn thể các lực lượng phòng không - không quân Việt Nam suốt những năm tháng hoa lửa về sau.



