Mẹ Việt Nam Anh hùng

lời tri ân

Tây Ninh12/05/2026Nguyễn Sương Trúc (Đoàn xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào buổi chiều cuối tháng Tư, khi nắng chiếu rọi lên mái nhà gỗ đơn sơ tại ấp Thạnh Trung, tôi ngồi đối diện với Mẹ Phan Thị Hợi – Bà mẹ Việt Nam Anh hùng đã 89 tuổi. Mẹ đang cầm một tấm ảnh bạc màu, ngón tay chạm nhẹ vào khuôn mặt hai người con trai đang cười tươi trong góc ảnh. Ngay từ đầu câu chuyện, mắt mẹ đã ẩm ướt nhưng nụ cười vẫn nhẹ nhàng vương trên môi, như thể những ngày tháng chiến tranh vẫn còn sống động trong lòng mẹ nhưng nỗi đau đã được hóa thành niềm tự hào mãi mãi.

Mẹ kể rằng, khi hai anh em Nguyễn Văn Nho và Nguyễn Văn Vinh còn nhỏ, chúng luôn chạy đuổi nhau trên con đường gạch ở đầu thôn, hay trèo lên cây me hái quả để mang về cho mẹ. Nhưng khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước nổ ra, hai anh đã giấu mẹ đăng ký nhập ngũ khi mới đủ 18 tuổi. “Chúng con nói mẹ ơi, non sông đất nước đang cần chúng con, mẹ hãy tin chúng con sẽ về được”, mẹ lặp lại lời nói của hai anh, giọng nói run rẩy nhưng đầy niềm tự hào. Anh Nho đã hy sinh năm 1968 tại khu vực chiến trường Bình Dương, khi đẩy đội bạn thoát khỏi vòng vây hãm của quân địch. Anh Vinh đã hy sinh năm 1972, khi thực hiện nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường cung cấp lương thực cho quân cách mạng ở Tây Ninh. “Tôi không khóc nhiều khi nhận tin hy sinh của con, vì tôi biết con đã làm đúng điều mình phải làm. Con đã làm xứng đáng với cờ đỏ sao vàng mà con luôn cất trong túi áo”, mẹ nói, cất cao tấm ảnh hai anh con, như muốn cho họ thấy rằng mẹ vẫn luôn nhớ và tự hào về họ.Nghe câu chuyện của Mẹ Phan Thị Hợi, tôi thấy rõ hơn ý nghĩa của sự hy sinh. Không phải ai cũng có thể nén được nỗi đau khi mất đi người con yêu quý, nhưng mẹ đã biến nỗi đau thành động lực để tiếp tục sống cho mục tiêu mà hai con đã theo đuổi. Mẹ không bao giờ nói về nỗi đau của mình, mà luôn kể về những kỷ niệm đẹp với hai con, về những ngày chúng con giúp mẹ chăm sóc gia súc, về những lời hứa hẹn của hai anh trước khi lên đường chiến đấu. “Con đã hy sinh cho đất nước, nên tôi phải sống cho đất nước”, mẹ nói, và tôi thấy rõ rằng, đó là lý do mẹ đã tham gia nhiều hoạt động từ thiện cho các gia đình liệt sĩ tại địa phương, giúp các em nhỏ học tập và nuôi dạy con cháu mình trở thành người hữu ích cho xã hội.

Sự hy sinh của hai anh con Nguyễn Văn Nho và Nguyễn Văn Vinh không chỉ là niềm tự hào của gia đình Mẹ Phan Thị Hợi, mà là niềm tự hào của toàn dân tộc. Họ đã bỏ đi tuổi thanh xuân, bỏ đi cơ hội được sống yên bình, để mang lại hòa bình cho chúng ta hôm nay. Họ đã không bao giờ lo lắng về bản thân, mà luôn nghĩ về quê hương, về đồng bào và về tương lai của đất nước.

Như một người trẻ hiện đại, tôi luôn tự hỏi: tôi có làm được gì để xứng đáng với sự hy sinh của những người anh hùng như Mẹ Phan Thị Hợi và hai con trai của mẹ không? Ngày nay, chúng ta đang sống trong thời đại hòa bình, không còn phải trải qua chiến tranh, nhưng chúng ta vẫn có nhiều trách nhiệm trong việc xây dựng quê hương và đất nước. Chúng ta cần học tập tốt, rèn luyện kỹ năng, và áp dụng những kiến thức mình học để giúp quê hương phát triển hơn nữa. Chúng ta cần có lòng biết ơn với những người đã hy sinh cho chúng ta, và luôn sẵn sàng giúp đỡ những người đang gặp khó khăn.

Buổi chiều kết thúc khi Mẹ Phan Thị Hợi cầm tôi đến cờ đỏ sao vàng được treo trên tường phòng khách. Mẹ chạm nhẹ vào cờ, nói: “Đây là điều mà hai con đã bảo vệ, đây là điều mà tôi sẽ bảo vệ cho đến ngày cuối đời”. Tôi nhìn vào cờ đỏ sao vàng, thấy nụ cười của Mẹ Phan Thị Hợi sáng rực trên môi, và tôi biết rằng, sự hy sinh của hai anh con đã được hóa thành niềm tự hào mãi mãi, sẽ được các thế hệ sau đây ghi nhớ và trân trọng.

Trong những ngày tháng Tư hào hùng này, tôi muốn gửi lời tri ân sâu sắc đến Mẹ Phan Thị Hợi, đến tất cả các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng đã hy sinh chồng và con cho đất nước. Tôi sẽ cố gắng học tập và làm việc tốt để xứng đáng với sự hy sinh của họ, để xây dựng quê hương và đất nước Việt Nam trở nên giàu mạnh và hạnh phúc hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn