Lời tự nhắc mình phải sống xứng đáng với nghề y.
Trong chiến trường Quảng Ngãi, giữa những ngày thiếu thốn thuốc men, những ca cấp cứu kéo dài và những mất mát không thể tránh khỏi, nghề y không chỉ là kỹ thuật chữa bệnh mà còn là một lựa chọn đạo đức mỗi ngày.
Trong chiến trường Quảng Ngãi, giữa những ngày thiếu thốn thuốc men, những ca cấp cứu kéo dài và những mất mát không thể tránh khỏi, nghề y không chỉ là kỹ thuật chữa bệnh mà còn là một lựa chọn đạo đức mỗi ngày. Trong Nhật ký Đặng Thùy Trâm, Đặng Thùy Trâm nhiều lần tự viết cho mình những lời nhắc nhở rất nghiêm khắc: phải sống sao cho xứng đáng với nghề y, với những bệnh nhân đang đặt niềm tin vào mình, và với cả những người đã ngã xuống. Giữa bệnh xá dã chiến, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mong manh, mỗi quyết định đều mang sức nặng lớn: ưu tiên cứu ai trước, làm gì khi thiếu thuốc, xử lý thế nào khi không đủ phương tiện. Chính trong hoàn cảnh ấy, lời tự nhắc “xứng đáng với nghề” không phải là khẩu hiệu, mà là một yêu cầu tự kiểm điểm liên tục. Có những lúc mệt mỏi sau nhiều giờ không ngủ, sau khi vừa tiễn một thương binh không qua khỏi, hay sau một ca cấp cứu căng thẳng, những dòng nhật ký lại trở thành nơi để tự nhìn lại mình: đã làm hết sức chưa, đã đủ bình tĩnh chưa, đã đặt người bệnh lên trên nỗi sợ hay sự yếu đuối của bản thân hay chưa. Lời tự nhắc ấy cũng gắn với hình ảnh rộng hơn của người thầy thuốc thời chiến: không chỉ chữa vết thương cơ thể, mà còn giữ lại niềm tin cho đồng đội, cho người dân, và cho chính mình giữa bom đạn. Nó trở thành một dạng kỷ luật tinh thần, giúp con người đứng vững trong môi trường khắc nghiệt. Vì vậy, trong nhật ký, “sống xứng đáng với nghề y” không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, mà là sợi dây giữ cho con người không bị cuốn trôi bởi kiệt sức, đau buồn hay tuyệt vọng – để ngày hôm sau, họ vẫn có thể tiếp tục khoác áo blouse giữa chiến trường.



