Bài viết

Lòng mẹ - Lòng nước

Đà Nẵng21/12/2025Huỳnh Trúc Giao (Lớp: 10a2 - THPT Huỳnh Thúc Kháng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cuộc đời đã trở thành huyền thoại, không phải bằng những chiến công hiển hách trên chiến trường, mà bằng sự hy sinh thầm lặng đến tận cùng của lòng vị tha. Đó là cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ - người mẹ của vùng đất Quảng Nam trung dũng, người đã đi qua những năm tháng hoa lửa bằng một trái tim bao dung và kiên cường như đất mẹ. ​Chiến tranh đi qua, để lại trên cơ thể những người lính những vết sẹo, nhưng lại để lại trong lòng mẹ Thứ những khoảng trống không gì bù đắp nổi. Mẹ có chín người con trai, một người con rể và một cháu ngoại. Cả mười một người thân yêu nhất ấy đã lần lượt rời bỏ vòng tay mẹ để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc, và rồi tất cả đều không trở về. ​Có lẽ không một nỗi đau nào trên thế gian này lớn hơn nỗi đau của một người mẹ mười một lần nhận giấy báo tử. Mỗi lần một bản tin buồn gửi về, mẹ lại lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong, lẳng lặng đặt thêm một bát hương lên bàn thờ. Người ta kể rằng, có những chiều hoàng hôn, mẹ cứ ngồi lặng bên bậu cửa, mắt nhìn xa xăm về phía chân trời như vẫn đợi một bóng dáng quen thuộc hiện ra từ phía rừng sâu. Trong tâm khảm của người mẹ ấy, các con chưa bao giờ mất đi, họ chỉ đang bận đi chiến đấu ở một phương trời nào đó mà thôi. ​Nhưng mẹ Thứ không chỉ biết đau, mẹ còn biết chiến đấu theo cách riêng của mình. Trong những năm tháng ác liệt nhất, ngôi nhà và khu vườn của mẹ tại xã Điện Thắng chính là một "pháo đài lòng dân" vững chắc. Mẹ đã bí mật đào năm căn hầm trong vườn nhà để nuôi giấu cán bộ, chiến sĩ cách mạng. Trên mặt đất, bọn địch lùng sục, đánh phá; dưới lòng đất, mẹ bảo vệ những hạt giống của tự do bằng cả mạng sống của mình. ​Hình ảnh mẹ Thứ ngồi bên mâm cơm với chín đôi đũa, chín cái bát để trống đã trở thành một biểu tượng bất tử về sự mất mát và đức hy sinh. Đó không chỉ là nỗi đau của riêng mẹ, mà là nỗi đau chung của cả một dân tộc đã đánh đổi xương máu để giành lấy hòa bình. Mẹ ngồi đó, tóc bạc trắng như mây trời, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và khổ cực, nhưng đôi mắt vẫn ngời lên vẻ bao dung của một người mẹ đã dâng hiến tất cả những gì quý giá nhất cho giang sơn. ​Mẹ Thứ đã đi vào cõi vĩnh hằng ở tuổi 106, nhưng câu chuyện về cuộc đời mẹ vẫn mãi là một bài ca bất tận. Mẹ chính là hiện thân của người phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang". Giờ đây, khi đứng trước tượng đài mẹ tại Quảng Nam, mỗi người con đất Việt đều cảm thấy lòng mình thắt lại, thầm biết ơn người mẹ vĩ đại đã dùng nỗi đau của mình để dệt nên màu xanh bình yên cho Tổ quốc hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn